View Single Post
  #1  
Old 07-25-2009, 09:40 PM
hoaxuongrong_tq
Guest
 
Posts: n/a
Bốn mùa yêu thương

Bức tranh như mang cô về với miền ký ức hôm nà o. Miền ký ức chưa hề xa, nhưng không dễ để có thể gọi thà nh tên...

Những triền đê ngập hoa cỏ may tím lặng lẽ rung trong nắng một chiều hè, bồng bềnh mây trắng trôi... Hình ảnh ấy sống động trong bức tranh cô đang miệt mà i thể hiện. Với anh, hình như chẳng có hình ảnh nà o bình yên hơn thế.

Mái tóc dà i buộc hờ bằng chiếc khăn tay nhỏ của cô nhẹ bay trong gió. Chiếc váy hoa tím li ti cũng nhẹ nhà ng cuốn theo gió. Thi thoảng cô lại dừng cọ, mắt nhìn xa xăm như đang miên man nghĩ ngợi điều gì... Những đà n bướm cánh mỏng rực rỡ sắc mà u cũng bay lượn quanh cô - hình như giống anh - chúng cũng thích mùi hương tóc cô.

Anh ghi và o tim mình bức tranh đó, bức tranh mà cô luôn là nhân vật trung tâm. Đôi lúc cô quay lại nhìn anh, khẽ mỉm cười - nụ cười đẹp như hoa hà m tiếu, với hai núm đồng tiền xoáy sâu trên má. Cũng chẳng biết từ bao giờ, anh luôn đồng ý vô điều kiện mỗi lần cô alô rủ “Đi vẽ với em nhé!”. Dù anh biết chắc rằng, trong suốt ngà y hôm đó cảm giác bị lãng quên sẽ bám theo mình. Vì khi đã cầm bảng mà u, khi cô trở thà nh một phần trong bức tranh ấy, anh sẽ giống như một khán giả, lặng lẽ ngồi xem một bộ phim trong rạp vắng người, là m bạn cùng tiếng gió vi vút thổi qua.

Cô hình như không biết rằng, anh luôn mong những khoảnh khắc bên cô đừng trôi nhanh, khi mỗi chiều cùng cô thu xếp đồ, anh lại thầm ước giá ngà y đừng qua mau. Trước khi cất những bức tranh, cô bao giờ cũng hỏi cảm nhận của anh về chúng. Anh thường nói với cô thật kỹ về những mảng mà u trong tranh, phải là m sao để có thể là m bật lên cái hồn của tranh.

Hình như vì thế, mỗi bức tranh của cô khi hoà n thà nh bao giờ cũng khiến người xem phải dừng chân lâu hơn. Những lúc như thế, cô nhìn anh với ánh mắt chan chứa thương yêu... Anh đã nghĩ, họ là một đôi khi chìm trong ánh mắt đó, nhưng không phải...

Ngà y cô lên xe hoa, những vụn pháo rực rỡ sắc mà u rủ xuống giữa đám đông, nụ cười anh khắc khoải dõi theo cô. Anh nhủ thầm: “Chỉ cần em hạnh phúc!”, mà nghe lòng mình những đau đớn cồn lên. Anh nhớ vô cùng những triền đê trà n hoa cỏ may tím, đà n bò nhởn nhơ gặm cỏ mỗi chiều.

Mùa xuân qua đi. Mùa hạ qua đi. Mùa thu, mùa đông rồi cũng trôi đi. Bốn mùa sau ngà y cô lấy chồng, anh một mình tìm đến những bức tranh kỷ niệm - nhớ về cô. Nhớ bà n tay cô mềm mại khi phết mà u, đôi mắt thả hồn và o tranh, mơ mà ng. Anh đâu quan tâm xem mình ở đâu trong ý nghĩ cô khi đó... Chỉ đơn giản bởi anh biết lòng cô khi đó cũng bình yên.

Bốn mùa đi qua, cô thôi vẽ. Anh vẫn lặng lẽ ghé phòng tranh, hy vọng sẽ nhìn thấy những tác phẩm mới của cô. Hay may mắn hơn sẽ được gặp lại nụ cười, ánh mắt chứa chan tình cảm của cô...

Rồi một ngà y anh cũng cầm cọ. Những nét vẽ gửi và o tranh bao nhớ thương. Anh vẽ cô gái mặc váy hoa tím dịu dà ng đứng trên triền đê đầy nắng. Nụ cười cô rạng rỡ trong bình yên. Thay vì nền trời xanh, anh vẽ những đám mây hồng - vì đó là gam mà u mà cô thích.

Cô sống trong căn nhà đầy đủ tiện nghi. Có phòng vẽ riêng trên tầng áp mái. Chồng cô không muốn cô ra ngoà i nhiều. Căn phòng nhìn ra những tòa nhà chọc trời. Cô thường trốn cả ngà y trong đó, nhưng không có tâm trạng để vẽ. Những toan vải chỉ quệt dọc ngang những vệt mà u vô nghĩa rồi bỏ đi.

Nhưng có một ngà y, những nét bút vô tình bỗng phác lên hình ảnh triền đê ngà y cũ, những vạt cỏ may tím biếc cùng chiều. Cô vẽ say mê, vẫn nguyên cảm giác như anh ngay đằng sau mình - thuở nà o. Nụ cười bất giác cũng rạng rỡ trên khuôn mặt cô, cô nhớ cuộc sống tự do, được thả mình trong không gian thoáng đãng, đắm mình trong nắng sớm hay trong cơn gió se lạnh chiều đông...

Chồng cô vẫn vắng nhà triền miên với những chuyến đi dà i ngà y. Cô lặng lẽ trở lại phòng tranh, ngồi trước cửa ngắm dòng người qua lại - cuộc sống bình dị thường ngà y - mà cô thấy như đã rời xa từ lâu. Ngay cả vạt hoa nhỏ trồng trước cửa phòng tranh, cũng mang lại cho cô cảm giác tươi mới. Cô nhoẻn cười khi nghĩ, mình không thể tiếp tục bỏ qua cuộc sống đáng yêu mỗi ngà y.

Một sớm mai, những giọt sương long lanh vẫn bám đầy trên vạt cây trước phòng tranh, cô lặng người khi nhận được món quà đề tên mình, nét chữ thân quen. Tác phẩm có tên “Bốn mùa yêu” như mang cô về với miền ký ức hôm nà o. Miền ký ức chưa hề xa, nhưng không dễ gì để cô có thể gọi thà nh tên. Bất giác cô thầm mong, ngà y đừng qua mau khi nhìn thấy triền đê trà n nắng và mây hồng, trong bức tranh ấy cô thấy cả đôi mắt vẫn luôn dõi theo cô ngà y nà o...


Hải Giang
Reply With Quote