VuiLen.com ChitChat Music Book Contact
Hat Cho Nhau Nghe, Chit Chat, Choi Games
CLICK HERE
Hat Cho Nhau Nghe, Chit Chat, Choi Games
CLICK HERE



Go Back   Forum.vuilen.com > News and Magazines > Love and Mariage
forgot Password
Register

Reply
 
Thread Tools Display Modes
  #1  
Old 05-11-2012, 06:17 AM
a_hui_
Guest
 
Posts: n/a
Nếm đủ cay đắng vì dại dột lấy vợ đẹp

Nếm đủ cay đắng vì dại dột lấy vợ đẹp


Một thân một mình ở bệnh viện, người ngợm xước xát, một tay thì gãy, tôi sốt ruột gọi điện cho vợ đến giúp giải quyết thủ tục nhập viện. Em vâng dạ rồi cụp máy. Tôi chờ mãi chẳng thấy vợ đâu vì em còn bận trang điểm.

Tôi có một tật xấu từ bé là rất thích các cô gái xinh đẹp và có phần hơi trọng ngoại hình. Sinh ra trong gia đình già u có, lại ăn học tử tế, công ăn việc là m ổn định, tôi cà ng có điều kiện để tiếp cận với nhiều nà ng như vậy. Đến tuổi lập gia đình, tôi vẫn ngây ngô dùng cái tiêu chuẩn “đẹp” ấy để chọn vợ. Tôi lấy Lan - vợ tôi vì nà ng là người đẹp nhất trong những cô gái mà tôi từng gặp. Tôi mải mê trong cái “sắc” mà quên hết phần ”hương”. Và giờ đây, tôi nếm đủ những đắng cay vì sự dại dột ấy.

Lan, vợ tôi là người theo chủ nghĩa “Em đẹp em có quyền”. Nà ng nằng nặc đòi thuê ô sin vì sợ là m việc nhà nhiều vất vả chóng già . Chiều vợ, tôi đồng ý, tiền thuê ô sin cũng chẳng ngần ngại gì so với thu nhập của tôi. Mẹ tôi giới thiệu một cô bé ở quê con của họ hà ng lên giúp việc. Vợ tôi sai con bé tối mặt tối mũi từ sáng đến chiều. Việc nhà chưa đủ, nà ng còn dở hơi đến mức bắt con bé phải mát xa theo các công thức giảm béo mà nà ng lùng sục trên mạng. Rồi thì là m đủ các loại mặt nạ cho nà ng đắp. Con bé quay cuồng theo nhu cầu của nà ng suốt cả ngà y. Thương nó còn nhỏ mà không được đi học, lại phải lao động vất vả quá, tôi góp ý với Lan. Nà ng nhảy chồm lên nói tôi có tình ý với con bé ô sin, rồi đuổi nó ra khỏi nhà ngay lập tức. Sợ ầm ĩ láng giềng, tôi đà nh đưa con bé về nhà mẹ tôi, giải thích qua loa và i câu cho êm chuyện.


Ô sin trẻ đã thế, ô sin già cũng chẳng khá hơn. Sau khi thuê một bác trung tuổi mà đích thân nà ng chọn ở trung tâm môi giới về, vợ tôi vẫn chẳng kiêng nể sai bác những việc vớ vẩn như sai ô sin cũ. Đã thế, thái độ của nà ng lại không biết tôn trọng, coi bác như con ở trong nhà mà đối đãi. Chưa được tròn tuần, bác xin nghỉ. Thời buổi nhà nhà cần ô sin, tôi không tà i nà o tìm đâu cho được người vừa ý nà ng. Vậy là ngà y nà o nà ng cũng gọi điện ca cẩm lúc tôi đang túi bụi trong công việc. Cùng đường, tôi đà nh thuê người là m theo giờ đến dọn nhà rồi cố thuyết phục nà ng nấu cơm. Bữa đầu tiên nà ng và o bếp, tôi bấm bụng ăn hết mấy món thịt rang cháy, rau muống xà o nhừ của nà ng. Còn cô vợ xinh đẹp của tôi lầm bầm xuôi xị cả buổi vì bị gãy móng tay.

Dù đẹp, nhưng vợ tôi luôn muốn đẹp hơn nên thời gian là m đẹp của nà ng không hề ít. Lúc nà o có việc phải ra ngoà i, Lan mất cả tiếng đồng hồ để trang điểm, rồi nà ng đứng trước tủ quần áo, băn khoăn không biết nên chọn bộ nà o để mặc. Nà ng lấy ra một bộ, mặc và o, ngắm nghía trước gương, xoay qua xoay lại, ngó trước ngó sau một hồi rồi cởi ra thay bộ khác. Sau đó là là m tóc, xịt nước hoa, rồi thêm mươi mười lăm phút để nà ng xỏ hết tủ già y chọn một đôi hợp tông nhất. Tiền tôi là m được chắc phải tiêu quá nửa và o quần áo và công cuộc là m đẹp của nà ng hà ng tháng. Mang tiếng lương mấy chục triệu đồng nhưng chả tháng nà o chúng tôi có tích lũy.

Mấy tháng đầu lấy nhau, tôi đưa hết lương cho nà ng giữ để vun vén gia đình, chỉ giữ lại một chút thỉnh thoảng nhậu nhẹt với bạn bè. Ngà y hôm ấy, mẹ tôi gọi điện nói tôi đưa bà tiền góp và o để về quê xây mộ tổ. Tôi về nói vợ đưa tiền, nà ng thỏ thẻ: “Anh chi ra anh nhé, nhà mình không đủ từng ấy anh ạ!”. Giật mình, tôi hỏi nà ng: “Sao đã hết được, anh mới đưa cho em hôm kia thôi mà ?”. Nà ng kéo tay dẫn tôi và o phòng tập của nà ng rồi chỉ trỏ. Nà o là máy quấn nóng, máy đánh bụng, máy mát xa chân và cả là một cái máy tập đi bộ mới tinh đã được nà ng trang bị. Nà ng nói nhỏ: “Bạn em ai cũng có anh ạ, em là lạc hậu nhất đấy!”. Sợ kiểu giữ và tiêu tiền của nà ng, từ đấy về sau, tôi là người giữ tiền và lo chi tiêu trong gia đình. Cứ tưởng lấy vợ rồi sẽ được nhẹ gánh, ai dè vẫn chẳng khác gì thời độc thân, tự kiếm tiền, tự quản lý chi tiêu, vẫn phải lê lết ăn ngoà i hà ng quán.

Buồn nhất là có dạo tôi xui xẻo bị tai nạn xe. Một thân một mình ở bệnh viện, người ngợm xước xát, một tay thì gãy, tôi sốt ruột gọi điện cho vợ đến giúp lo giải quyết các thủ tục nhập viện. Nà ng vâng vâng dạ dạ rồi cụp máy. Tôi chờ mãi mà chẳng thấy vợ đâu, bèn gọi điện cho em gái tới giúp. Sau khi đã xong xuôi hết tất cả các thủ tục, chụp X-quang, bó bột tay, băng các vết thương, tôi đang nằm nghỉ thì mới thấy vợ tôi đi đến. Nà ng nhẹ nhà ng bước và o phòng bệnh, xinh như hoa hậu, các bệnh nhân và bác sĩ ai cũng phải ngoái lại nhìn. Tóc nà ng bồng bềnh xoăn nhẹ, khuôn mặt trang điểm cẩn thận, nà ng mặc một bộ đầm đỏ nổi bần bật giữa không gian toà n mà u trắng của bệnh viện. Nhìn thấy tôi nằm bẹp trên giường, vợ xinh đẹp sà đến, hôn và o má tôi một cái rõ kêu: “Chồng yêu có sao không? Thương quá! Em cũng định qua sớm nhưng tìm mãi mới được cái áo chống nắng! Nắng nôi thế nà y ra đường thì chỉ có nước “si đèn đèn” thôi anh ạ!”. Cô em tôi đứng ở bên cạnh bật lên cười. Mấy người bệnh và bác sĩ ở xung quanh thì đều quay qua, vừa nén cười, vừa nhìn tôi tội nghiệp.

Suốt cả tháng trời, tôi phải phụ thuộc và o nà ng vì cái tay gãy. Công việc bận rộn, nhờ nà ng gõ hộ cái bản thảo mà nà ng cũng nhất quyết không chịu vì sợ hỏng móng tay, nà ng đem luôn ra hà ng thuê người ta gõ hộ. Công ty có việc quan trọng thương thảo với khách hà ng mà tôi không đến không được, nhờ vợ đèo đi thì nà ng lại giở cái bà i chuẩn bị lâu lắc. Tôi sốt ruột điện cho một anh bạn là m cùng cơ quan đến đón cho mau lẹ. Mà chẳng hiểu nà ng thay băng rửa vết thương cho tôi như thế nà o, tôi bị nhiễm trùng, sốt cao hơn. Mấy ngà y mệt không ăn được cơm, mẹ tôi toà n phải lọc cọc nấu cháo mang sang cho con. Có hôm bà bận, việc ăn uống của tôi giao lại cho nà ng. Ngại nắng, nà ng chạy ra mua luôn hộp cháo… trẻ em ở đầu hẻm. Không thể nà o ăn thứ cháo lõng bõng và o được, hôm ấy, tôi nhịn đói chờ đến buổi tối mẹ sang.

Lấy nhau đã lâu mà hai vợ chồng chưa có con. Mẹ tôi giục lắm. Còn tôi, nhìn bạn bè tay bồng tay bế cũng thèm. Nà o có phải bệnh tật gì đâu, nguyên nhân chỉ là do vợ tôi sợ xấu. Năn nỉ em bao nhiêu lâu, đưa ra bao ví dụ người nà y người nọ có bầu xong vẫn xinh đẹp, gọn gà ng, rồi hứa cho em sinh xong đi tập luyện lấy dáng, còn con tôi sẽ chăm, em cũng đồng ý mang bầu. Cứ tưởng có con xong tình mẫu tử sẽ thay đổi được em. Nà o ngờ vợ xinh đẹp của tôi vẫn thế. Đẻ xong, em nhất quyết không chịu cho con bú vì đọc được ở trên mạng là m vậy sẽ bị xấu nhũ hoa, xệ ngực. Việc chăm con thì em để hết cho bà ngoại, bà nội và ông bố trẻ. Mẹ vợ tôi chiều con, quý cháu đầu, còn tôi thương vợ mang nặng đẻ đau đứa con của mình nên cũng đà nh giúp nà ng một tay vậy. Ngà y nà o cũng như ngà y nà o, nà ng đi spa, đi tập luyện. Tối về hôm nà o cũng đứng trước gương than thở sao mà mình xấu đi nhiều quá. Đêm đêm, con khóc, nà ng chắc do quá mệt vì tập cả ngà y nên chẳng dậy nổi. Thương con, tôi lại lục sục xuống giường dỗ con.

Bận bịu công việc, rồi lại lo chăm sóc nhà cửa con cái, tôi lả hết cả người, chẳng còn thời gian đâu mà ngắm cô vợ đẹp. Kiêng “yêu” từ hồi nà ng bầu, đến giờ con được gần hai tháng, sinh hoạt của hai vợ chồng vẫn chưa trở lại được như thường. Nà ng phụng phịu là tôi chê nà ng xấu, dỗi bỏ cơm. Thế là lại “yêu”. Nhưng nói thật, tôi chẳng còn hơi sức, hứng thú đâu mà là m chuyện ấy, con thì đang ở trong phòng bên cạnh một mình. Thấy tôi không tập trung, nà ng tức tối, đá thúng đụng nia bỏ đi là m tóc, còn tôi lại tiếp tục công việc pha sữa cho đứa con bé bỏng. Thú thật từ hồi có con, tôi chẳng còn nhớ được vợ mình đẹp như nà o, xinh như nà o nữa. Cứ tan sở là phải cuống cuồng về nhà thay ca để bà ngoại về nấu cơm cho nhà vợ. Lần nà o, mẹ vợ tôi cũng nhìn tôi đầy thương cảm “Thôi thì lấy phải cái giống dở, cố chịu nghen con. Lan nó chỉ hồn nhiên quá chứ không phải xấu bụng gì đâu. Chỉ tại bố mà y và mẹ chiều nó quá!”.


Hôm nay công ty có đối tác quan trọng, tôi phải tiếp cơm khách không thể bỏ. Dặn dò vợ kỹ cà ng nhưng tôi vẫn lo lắm. Ăn uống xong xuôi, tôi vội nhờ đồng nghiệp tiễn khách rồi ba chân bốn cẳng chạy về nhà . Đến nơi, thấy vợ đang loay hoay với con, nà ng cứ ép nó phải uống bình sữa đã nguội ngắt từ bao giờ. Còn thằng bé thì quấy nhất quyết không chịu, khóc váng nhà . Nhìn nà ng vật lộn, tôi vội và ng chạy lại đỡ con, đong đưa dỗ dà nh. Còn nà ng thì tránh như tránh hủi, nhanh lẹ chạy và o phòng tắm sửa sang…

Nhìn cảnh gia đình nhà người ta vui vẻ, đầm ấm mà tôi thấy chạnh lòng. Tôi chỉ ao ước được ăn bữa cơm gia đình ấm cúng, được ngắm vợ tôi cho con tôi ăn, cưng nựng con như những người mẹ khác. Có lẽ, tôi không thể chiều chuộng nà ng, vừa là m bố, vừa là m mẹ thay nà ng được nữa. Tôi phải bắt đầu cải tạo vợ từ đâu và như thế nà o bây giờ?

Theo afamily
Reply With Quote

Reply

Thread Tools
Display Modes

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off

Forum Jump


All times are GMT -5. The time now is 08:00 PM.


Powered by vBulletin® Version 3.8.11
Copyright ©2000 - 2020, vBulletin Solutions Inc.