VuiLen.com ChitChat Music Book Contact
Hat Cho Nhau Nghe, Chit Chat, Choi Games
CLICK HERE
Hat Cho Nhau Nghe, Chit Chat, Choi Games
CLICK HERE



Go Back   Forum.vuilen.com > News and Magazines > Love and Mariage
forgot Password
Register

Love and Mariage Tình Yêu và Hôn nhân ........... Phụ nữ và xã hội .

Reply
 
Thread Tools Display Modes
  #1  
Old 07-27-2009, 04:41 AM
hoa_camnhung
Guest
 
Posts: n/a
Tháng ngà y đã qua

Nếu không có buổi tối định mệnh ấy, chẳng biết cuộc đời Liên sẽ ra sao?


Bước chân Hương Liên lang thang vô định trên đất Sà i Gòn lạ lẫm, ồn à o, hối hả. Mệt, đói, tâm trí bấn loạn, nhưng Liên vẫn có cảm giác nao lòng khi bất chợt ngang qua cổng một trường Đại học. Những cô nữ sinh thướt tha áo dà i trắng đang ríu rít tỏa ra đường, những chiếc lá me bé xíu như hạt cốm rụng bay theo các cô gái. Liên thở dà i, tất cả đã qua rồi...

Thà nh phố đã lên đèn. Tấm biển hiệu "Hà Nội và tôi" đập và o ánh mắt Liên, khi tình cờ cô lơ đãng nhìn và o hẻm nhỏ. Nỗi đau, nỗi nhớ lại cồn cà o. Liên không thể không bước và o quán nước, có cái tên rất mời gọi với những ai đang xa Hà Nội.

Ngập ngừng, rụt rè mấy phút Liên mới tìm được cho mình một chỗ ngồi khá kín đáo. Gọi là quán, nhưng dường như chỉ những ai tâm trạng đang ngổn ngang mới có mặt ở đây giờ nà y. Tiếng nhạc khe khẽ văng vẳng. Anh chà ng mặc đồng phục của nhà hà ng bước đến gần cô, hỏi cũng rất khẽ:

- Chị dùng gì ạ? Liên lúng túng:

- Cho tôi, nước chanh leo được không?

- Dạ được, chị chờ chút xíu.

Liên đưa mắt quan sát. Trời ơi, toà n là những hình ảnh quen thuộc: Những bức tường rêu phong, mái ngói lô xô, Ô Quan Chưởng, Văn Miếu, chùa Một Cột... Hẳn chủ quán phải là người Hà Nội, phải yêu Hà Nội lắm mới thiết kế một không gian - dù là chật hẹp - cho những người yêu Hà Nội đến đây.

Khách khứa mỗi lúc một đông. Đông mà vẫn không ồn à o như thường thấy ở nơi quán xá. Và chủ quán giờ mới xuất hiện. Đó là một người đà n ông đứng tuổi, tóc dà i cột sau gáy, rất nghệ sĩ.

"Sân khấu" chỉ là một chiếc ghế, một micro, dà n amply, loa,... và một cây ghi ta gỗ. "Diễn viên" chỉ có chủ quán. Anh dường như không phải ca sĩ chuyên nghiệp. Anh hát theo yêu cầu của khách và cứ thế hằng đêm anh hát bằng tâm hồn, nỗi lòng của người xa xứ. Những bà i anh hát nhiều nhất - đương nhiên là về Hà Nội...

Trái tim Hương Liên như thắt lại khi nghe giọng trầm khà n cất lên. "Hà nội ơi, mỗi khi lòng xác xơ tôi vội vã trở về". Bây giờ, Liên đang xơ xác, nhưng cô không thể trở về.

***

Mới học đến năm thứ hai, các bạn cùng phòng với Liên đều đã có người yêu. Tối thứ bảy, từng đôi rập rìu, ríu rít huyên náo cả phòng. Chỉ có Liên ôm sách vở lên lớp ngồi và o lúc thiên hạ đi chơi.

Nhưng không phải chỉ có mình Liên, mà ở đó, Liên đã gặp Nguyên - chà ng sinh viên học trên cô hai khóa. Sự đồng điệu về tâm hồn, tính ham học đã khiến hai người mau chóng xích lại gần nhau. Dù đã xác định bốn năm học phải chuyên tâm, không vướng và o chuyện yêu đương, dù đã cố gắng giữ mình, Nguyên và Liên vẫn bị ngọn lửa tình thiêu đốt.

Có mang đến tháng thứ hai Liên mới biết. Cô hốt hoảng báo tin cho Nguyên. Anh chết lặng hồi lâu và đưa ra quyết định:

- Anh sẽ đưa tiền cho em đi phá thai.

Hương Liên nhìn Nguyên kinh ngạc:

- Anh, như thế là thất đức. Nó là con chúng ta mà !

Nguyên lạnh lùng:

- Bây giờ chưa phải lúc là m đám cưới và chúng ta cà ng không thể có con. Bỏ đi em.

Hương Liên khóc suốt một tháng ròng rồi cô nhắm mắt đến bệnh viện. Nguyên không xuất hiện, Liên lủi thủi đi một mình. Và o đến phòng phẫu thuật, nhìn thấy khay dụng cụ Liên lạnh toát sống lưng và cô bỏ chạy.

***

- Dạ thưa chú, con xin phép đi đón mẹ con em Liên về.

Chú Khánh nói với cô gái:

- Con nhớ mang cây dù che nắng cho mẹ con nó nghen.

Một tiếng sau, các cô gái trong ngôi nhà mở hân hoan đón mẹ con Liên:

- Nà o, bố Khánh ơi, đón tay cu Bi nà y.

- Ôi, dễ thương quá, con ơi, con lớn lên ráng học giỏi, kiếm được nhiều tiền đỡ đần bố Khánh, mẹ Như nhé.

Nhìn đứa bé được chuyền tay đi khắp phòng, Liên ứa nước mắt. Nếu không có buổi tối định mệnh đưa bước chân Liên và o quán "Hà Nội và tôi" thì không biết cuộc đời cô sẽ ra sao. Nước mắt Liên cứ lặng lẽ tuôn rơi theo lời ca tha thiết "Những kỷ niệm một thời nông nổi", "Cái ngà y tôi ra đi để bây giờ tiếc nuối. Vẫn mong một ngà y trở về Hà Nội ơi".

Liên không biết cô là người khách ngồi lại cuối cùng. Một bà n tay ấm áp đặt lên vai Liên khiến cô thảng thốt. Chẳng biết linh cảm thế nà o, Liên trút hết nỗi niềm với người đà n ông chủ quán. Anh thuyết phục được Liên đến tá túc nơi anh bạn thân của mình. Gần chục năm nay, vợ chồng anh Khánh đã biến nhà mình thà nh nơi cưu mang những cô gái lỡ dở...

- Cháu ở đây không phải đóng tiền nong gì cả. Khi con cứng cáp, cháu có thể đem con ra Bắc nếu ba nó và ông bà nội, ngoại chấp nhận. Hoặc cháu có thể gửi con và o cô nhi viện để đi học nghề, đi là m kiếm sống...

Chọn cách gì Liên chưa biết, nhưng chắc chắn những ngà y đen tối nhất cuộc đời cô đã qua.


Thùy Hương - Ảnh: Huyền Vũ
Reply With Quote

Reply

Bookmarks

Thread Tools
Display Modes

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off

Forum Jump


All times are GMT -5. The time now is 02:40 AM.


Powered by vBulletin® Version 3.8.11
Copyright ©2000 - 2019, vBulletin Solutions Inc.