VuiLen.com ChitChat Music Book Contact
Hat Cho Nhau Nghe, Chit Chat, Choi Games
CLICK HERE
Hat Cho Nhau Nghe, Chit Chat, Choi Games
CLICK HERE



Go Back   Forum.vuilen.com > News and Magazines > Love and Mariage
forgot Password
Register

Love and Mariage Tình Yêu và Hôn nhân ........... Phụ nữ và xã hội .

Reply
 
Thread Tools Display Modes
  #1  
Old 08-01-2009, 03:35 AM
nhungchieumua
Guest
 
Posts: n/a
Lạc mất em

Không thể tin được, sẽ có một lần nà o đó tôi gặp lại Minh, dẫu mọi người bảo rằng thế gian nà y chật hẹp. Ôi, dường như không hề có một khoảng cách nà o về địa lý, cũng như thời gian!


Nhiều khi, trong đêm tối tôi không thể ngủ được, con mắt cứ mở trừng nhìn lên nóc mà n, để lắng nghe những âm thanh của đêm như tiếng gió ru trên những tán lá, tiếng con thạch sùng trêu nhau, tiếng con mối đang âm thầm bà o từng tí những thớ gỗ, lại thức dậy mở máy vi tính ra. Lạ chưa, cả thế giới trong đêm chỉ có một nửa đi ngủ, vẫn còn một nửa đang tung tăng trong nắng, đang đi là m, đang đi uống cà phê hay đang hẹn hò. Nhưng ngà y tháng đang cuộn trôi như sóng, dẫu rằng chiếc kim đồng hồ cứ đủng đa, đủng đỉnh chạy giáp vòng bình thản như nhiệm vụ của mình.

Ngà y trôi qua, tháng trôi qua, năm trôi qua. Mùa hè nóng nực chợt thèm một cơn mưa, mùa mưa dầm dề lại chợt thèm một ngà y nắng. Như những ngà y có Minh, chẳng buồn dỗ dà nh nhau khi hờn giận, còn bây giờ thì lòng tôi trà n đầy da diết nhớ mong.

20 năm trôi qua lặng lẽ. Bao nhiêu thời gian đó có biết bao nhiêu đổi thay, như quán cà phê ngà y xưa mình vẫn thường ngồi, bây giờ đã trở thà nh một biệt thự. Như quán ăn nhỏ trong đêm Sà i Gòn loang lổ ánh đèn và ng, với tiếng ồn à o của bao nhiêu âm thanh xe cộ, bây giờ trở thà nh cửa hà ng sách. Ôi, ngay cả căn nhà em ở bây giờ cũng đã được dựng lên một bức tường rà o kiên cố bằng sắt. Cũng có thể anh và em đã thay đổi, để đôi khi lướt qua nhau trong khoảnh khắc nà o đó của cuộc đời, ta chắc gì dễ nhận ra nhau.
Người ta bảo rằng, thời gian là liều thuốc của lãng quên. Điều đó không sai. Bởi mỗi ngà y trôi qua ta còn phải đi là m, ta phải kiếm sống, ta phải có bạn bè, ta phải lớn lên và ta phải đấu tranh với bao nhiêu điều. Còn tình yêu, có khi không nhìn thấy mặt nhau, không được nắm tay nhau hay không hò hẹn, không môi hôn thì sẽ rơi và o quên lãng.

Trên thế gian nà y có biết bao nhiêu người cùng đi với ta một con đường, cùng ướt với ta một cơn mưa chứ đâu phải một người. Tôi đã nhủ vạn lần, trăm lần như thế nhưng tôi nà o quên lãng Minh. Thậm chí, tôi nhắm mắt vẫn có thể thấy em nói cười như thế nà o?

Lần gặp cuối cùng của hai đứa ở Đà Lạt là một chiều mưa lất phất bay. Đà Lạt thường mưa dai dẳng trong mùa hè, nhưng và o mùa đông thỉnh thoảng mới có những cơn mưa phai, mà chúng tôi gọi đùa đó là những cơn mưa ngọc ngà . Những cơn mưa ngọc ngà tạo thà nh những hạt li ti như những viên ngọc bám lên trên áo len, bám trên tóc.

Mái tóc của Minh đen mềm và rất đẹp. Tôi rất thích dụi và o mái tóc đó khi hai đứa lén bỏ giờ học lên phía sau đồi cỏ, nơi có nguyện đường thánh thót những tiếng chuông ngân, ngồi ở chiếc ghế đá được che mát bởi tán cây trắc bá diệp. Tôi nói với Minh là mai sau, khi thà nh vợ chồng tôi sẽ dụi và o mái tóc thơm ấy mà ngủ. Nhưng rồi em về Sà i Gòn, hai đứa lạc mất nhau.

Mấy tháng sau, khi tôi tới TP. HCM thì đã không còn gặp em. Căn nhà đã thay chủ, còn người chủ mới chỉ trả lời: “Cả gia đình của cô ấy đã đi Úc”. Và o thời điểm ấy, tôi chẳng có một số điện thoại để em gọi, tôi cũng chẳng có một số nhà để em gởi thư. Hai đứa chúng tôi vô tình bị nhấn chìm trong đám đông một cách lạ kỳ.

Úc, nơi đó có gì vui buồn tôi không bao giờ biết. Phải chăng, ở miền đất của những hòn đảo ấy có những chuyến bus đi về, giữ trong lòng nó người tôi yêu thương? Phải chăng, trên những lề đường lót những viên đá xinh đẹp ở nơi đó đang in dấu chân của Minh?

Và có khi nà o ngoái nhìn ra biển khơi dẫu trong một phút tình cờ, em có chạnh lòng khi biết rằng nỗi nhớ vẫn dằng dặc theo từng năm tháng? Để rồi tôi giống như một đứa trẻ ngây ngô, đó là gặp bất cứ ai từ Úc về, cũng lân la hỏi: “Ở bên đó có biết Minh không?”. Úc là một đất nước đa văn hóa, với gần 20 triệu dân thì con số 200 ngà n người Việt là không nhiều. Nhưng là m thế nà o để tìm ra một người trong gần 200 ngà n người đó?

Tôi đã tìm Minh trong đám đông ấy theo cách riêng của mình. Tôi lên mạng tìm kiếm và biết rằng, đa phần người Việt sống ở Sydney và Melbourne. Nhưng đó là cuộc kiếm tìm vô vọng.

Một anh bạn tên Hiền là m bên bộ phận thuế vụ ở Melbourne khi về nước, bảo: “Tôi sẽ dò tìm trong danh sách thuế. Nếu tìm ra chị ấy, tôi sẽ cho chị ấy địa chỉ của anh”. Bởi bên Úc, người ta quản lý con người qua danh sách đóng thuế.

Lâu lắm rồi tôi mới trở lại Đà Lạt. Bởi vì bận bịu công việc, mà cũng có thể ở thà nh phố ấy tôi có một phần tuổi trẻ của mình. Đà Lạt và o mùa hoa dã quỳ đẫm một mà u và ng dịu dà ng. Tôi thuê khách sạn trên con đường gần thác Cam Ly, để từ đó tôi có thể thả bộ trên đường Trần Phú, ngắm nhìn những vạt hoa dã quỳ ven đường. Cái thuở hẹn hò thơ dại cũ, Minh vẫn bảo với tôi rằng khi nà o nhớ em, hãy lên Đà Lạt và o mùa hoa quỳ nở. Tôi nhớ em, và tôi lên Đà Lạt trong mùa hoa quỳ nở, vậy thôi.

Tôi cứ đi chậm từng bước một, trong cái se lạnh đến dịu dà ng của thà nh phố mộng mơ. Tôi thênh thang lòng mình trong cụm dã quỳ vô tình bung nở cả trăm đóa hoa. Mùi hoa dã quỳ như mùi hương con gái, thấm và o trái tim tôi những kỷ niệm của hai mươi năm xưa. Ôi, hai mươi năm và bao nhiêu dấu chân người đã chồng lên dấu chân tình cũ, bao nhiêu cơn mưa đã gột rửa những xót xa, mà sao buổi chiều Đà Lạt mù sương tôi nhớ em đến thế?

Tôi trở về khách sạn, mở chiếc laptop ra như một thói quen. Tôi bất ngờ nhìn thấy một email lạ trong bao nhiêu mail vừa ùa và o máy, nhưng đó là một tên quen: Ngọc Minh. “Trời ơi, nếu không có anh Hiền thì em không biết tìm anh ở đâu. Anh Hiền cho em địa chỉ mail của anh. Em đã về Việt Nam, đang ở Đà Lạt. Mình gặp nhau đi!”.

Cái thuở học trò trẻ con dại khờ đọc chuyện cổ tích, nghĩ rằng trên đời có những điều ước đã qua rồi. Nhưng sao những dòng chữ trên máy vi tính hiện ra như một phép mà u, là m cho tôi run đến thế. Đó là một câu chuyện cổ tích.

Tôi cầm điện thoại lên, bấm và o số máy em cho trên mail. Tôi không cần biết em còn đơn lẻ trên cuộc đời nà y hay đang về với chồng con. Với tôi, chỉ cần nghe giọng em nói, chỉ mong sớm gặp mặt, để không còn phải sống trong day dứt vì từng lạc mất em!
Reply With Quote

Reply

Bookmarks

Thread Tools
Display Modes

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off

Forum Jump


All times are GMT -5. The time now is 03:31 AM.


Powered by vBulletin® Version 3.8.11
Copyright ©2000 - 2019, vBulletin Solutions Inc.