VuiLen.com ChitChat Music Book Contact
Hat Cho Nhau Nghe, Chit Chat, Choi Games
CLICK HERE
Hat Cho Nhau Nghe, Chit Chat, Choi Games
CLICK HERE



Go Back   Forum.vuilen.com > News and Magazines > Love and Mariage
forgot Password
Register

Love and Mariage Tình Yêu và Hôn nhân ........... Phụ nữ và xã hội .

Reply
 
Thread Tools Display Modes
  #1  
Old 09-08-2009, 07:35 AM
no_mimosa
Guest
 
Posts: n/a
Kẻ săn lùng người tình của mẹ

(24h) - Một chiều đi học về, tôi thấy mẹ tôi và người đà n ông đó đang ngồi với nhau ở phòng khách. Tôi thấy mẹ đang khóc. Gương mặt bà đau khổ. Tôi quẳng chiếc cặp xuống sà n nhà và bước đến trước mặt người đà n ông. Tôi gằn giọng: “Tôi sẽ giết ông”.


Chuyện rồ dại mà tôi sẽ kể là tôi đã là m khi còn trẻ. Nếu ngà y ấy phạm tội, phải đi tù thì đó cũng không phải là điều tôi đau đớn nhất. Điều đau đớn nhất với tôi là tôi đã hiểu lầm mẹ tôi, hiểu lầm người đà n ông tốt nhất trong cuộc đời mẹ tôi và tôi đã xúc phạm đến tình yêu đẹp đẽ của hai người.

Cha mẹ tôi bỏ nhau khi tôi mười tuổi. Hai năm sau, một lần đến thăm tôi, bố tôi đã nói với tôi một câu mà tôi không thể nà o quên được: “Mẹ mà y là một con đĩ”. Từ ngà y đó, tôi nhìn mẹ tôi với một con mắt vừa gần gũi vừa xa lạ. Một tình cảm như là sự thù ghét mỗi ngà y một lan rộng trong lòng tôi. Cho đến một ngà y, mẹ tôi trở về nhà muộn cùng với một người đà n ông. Tôi nhìn người đà n ông với lòng căm thù ngùn ngụt. Năm đó, tôi mười bốn tuổi. Tôi chỉ muốn lao và o người đà n ông kia và cắn xé ông ta. Khi nhìn thấy tôi, ông mỉm cười và chà o tôi. Nhưng tôi đã không nói gì và bỏ đi. Khi người đà n ông ra về, tôi gà o lên với mẹ tôi rằng tôi căm thù người đà n ông đó. Mẹ tôi nói rất dịu dà ng rằng đó là người bạn tốt nhất của bà . Tôi buột miệng gà o lên: “Mẹ là một con đĩ”. Mẹ tôi sững sờ. Mẹ tôi như người chết đứng. Rồi bà giáng một cái tát và o mặt tôi và ôm mặt khóc.

Cũng từ ngà y đó, tôi căm thù bất cứ người đà n ông nà o đến gần mẹ tôi. Ngà y ấy, mẹ tôi còn rất trẻ. Bởi thế có nhiều người đà n ông săn đón bà . Nhưng chỉ có một người đà n ông là m cho mẹ tôi phải buồn vui. Đó là người đà n ông đã đưa mẹ tôi về nhà trong một buổi tối rất muộn. Đó là người đà n ông duy nhất tôi biết được mẹ tôi cho phép đến nhà và hai người ngồi hà ng tiếng đồng hồ để nói chuyện với nhau. Nhưng đó cũng là người đà n ông mà tôi tin rằng đã là m bố mẹ tôi chia tay, rằng người đà n ông đó đã là m hư hỏng mẹ tôi.

Một chiều đi học về, tôi thấy mẹ tôi và người đà n ông đó đang ngồi với nhau ở phòng khách. Tôi thấy mẹ đang khóc. Gương mặt bà đau khổ. Tôi quẳng chiếc cặp xuống sà n nhà và bước đến trước mặt người đà n ông. Tôi gằn giọng: “Tôi sẽ giết ông”. Người đà n ông đứng dậy đến trước tôi và nói: “Chú hiểu vì sao cháu nói vậy. Nhưng chú yêu mẹ cháu. Chú muốn mẹ cháu hạnh phúc”. Tôi nhìn ông ta căm thù và giọng tôi rít lên: “Nếu ông còn bám theo mẹ tôi, tôi sẽ giết ông”. Nói xong, tôi bỏ về phòng. Những ngà y sau đó, tôi chẳng còn tâm trí học hà nh gì nữa. Tôi muốn trả thù người đà n ông kia.

Tôi sẽ quên đi ý định trả thù người đà n ông đó nếu tôi không thấy mẹ tôi sống trong một nỗi đau khổ dà y vò. Nhiều đêm, tôi rón rén đến nấp sau cánh cửa nghe mẹ tôi nói chuyện điện thoại. Tôi biết mẹ tôi đang nói chuyện với người đà n ông kia. Giọng mẹ tôi buồn bã và đau khổ. Rồi mẹ tôi khóc rất lâu. Lúc đó trong đầu óc tôi chỉ có một suy nghĩ rằng: người đà n ông đó đã là m mẹ tôi phải đau khổ, là m mẹ tôi mất ăn mất ngủ. Tôi phải trừng trị người đà n ông nà y. Ngay sau đó, trong đầu tôi vạch ra kế hoạch để trả thù ông ta.

Tôi bắt đầu có kế hoạch theo dõi người đà n ông kia để thực hiện kế hoạch của mình. Một buổi tối, mẹ tôi nói đi có việc. Khi mẹ tôi ra khỏi nhà tôi cũng đi theo. Như dự đoán của tôi, mẹ đến gặp người đà n ông đó. Hai người ngồi uống cà phê với nhau ở quán cà phê bên hồ Giảng Võ. Khi chia tay, tôi bám theo người đà n ông về nơi ông ta ở. Nhưng tôi chỉ biết tòa nhà chung cư ông ấy ở mà không biết ông ở tầng nà o, phòng nà o. Nhưng điều đó cũng không cần thiết với tôi. Tôi đã biết nơi ông ta ở và tôi sẽ trừng trị ông ta. Tôi kể chuyện nà y với một thằng bạn thân. Chúng tôi vạch kế hoạch trừng trị người đà n ông. Một lần, khi ông đang đi dạo trên con đường gần chung cư, thằng bạn tôi đã phóng xe máy áp sát và o ông và vung chiếc gậy vụt và o người ông. Từ xa, tôi thấy ông ôm lấy đầu loạng choạng và ngã dúi xuống hè đường. Nhưng chúng tôi không tha cho ông. Chúng tôi lên những kế hoạch “tà n bạo” hơn. Nhưng chúng tôi không thực hiện được cho tới một buổi tối.

Đó là buổi tối sau khi đưa mẹ tôi về nhà , ông ta trở về chung cư. Tôi đã đi theo ông ta. Tôi tự tay thực hiện kế hoạch nà y. Tôi đội một chiếc mũ và đeo kính đen để ông ta không phát hiện ra. Tôi thấy mình thật may mắn khi chỉ có tôi và ông ta bước và o thang máy. Tôi thấy ông ta bấm lên tầng 11. Như vậy, có đủ thời gian cho tôi hà nh động. Khi thang máy chạy qua tầng 2 thì tôi rút dao trong người và đâm ông ta. Tôi nhắm thẳng và o người ông ta mà đâm như một kẻ mất trí. Tôi thấy ông ta kêu lên và quỵ xuống sà n thang máy. Tôi vội bấm mở cửa thang máy và chạy ra ngoà i. Tôi bỏ mũ và kính ra và xuống tầng 1 bằng đường đi bộ. Tôi trở về nhà với cái ba lô đựng sách vở như đi học thêm về. Nhưng sau đó hơn một tiếng đồng hồ, mẹ tôi hoảng hốt chạy và o phòng tôi và nói bà phải và o bệnh viện vì người đà n ông kia bị một tên cướp đâm trọng thương.

Người đà n ông nằm viện gần một tuần thì về nhà . Mẹ tôi kể lại cho tôi nghe người đà n ông ấy chỉ bị đâm một mũi dao và o vai và tay khi ông dùng hai tay chống đỡ. Tên cướp quá trẻ và non nớt nên không nguy hiểm lắm và sau đó hoảng sợ bỏ chạy mà không kịp cướp gì của ông. Tôi cúi gằm ăn và im lặng nghe mẹ tôi nói. Một thời gian dà i sau đó, tôi không thấy người đà n ông đưa mẹ tôi về nhà nữa. Một hôm trên đường đi học về, người đà n ông xuất hiện trước mặt tôi. Ông nói muốn nói chuyện với tôi. Tôi tìm cách bỏ đi. Nhưng khi ông nói ông tha thứ cho việc tôi định giết ông ở trong thang máy và ông chỉ muốn nói với tôi về chuyện mẹ tôi mà thôi. Nghe vậy, tôi vô cùng hoảng sợ. Nhưng tôi vẫn đi theo ông và o một quán cà phê. Tôi nhận thấy từ ánh mắt và giọng nói của ông có một điều gì đó rất nghiêm túc và độ lượng. Ông nói ông yêu mẹ tôi và ông muốn mang lại hạnh phúc cho mẹ tôi. Ông nói ông hiểu và thông cảm cho những ức chế trong lòng tôi. Ông nói rằng việc là m của tôi đối với ông cũng là xuất phát từ tình yêu của tôi dà nh cho mẹ mình. Ông nói lớn lên tôi sẽ hiểu mẹ mình hơn và tôi còn quá trẻ nên chưa hiểu mẹ tôi yêu và hy sinh cho tôi như thế nà o. Còn việc tôi định giết ông trong thang máy, ông tha thứ cho tôi và mong tôi đừng bao giờ là m thế với bất cứ ai. Lúc đó tôi bắt đầu đặt câu hỏi về ông. Nếu ông là một người đà n ông xấu xa và tìm cách lợi dụng mẹ tôi thì ông là m sao có thể tha thứ cho tội lỗi của tôi và tìm cách giảng giải cho tôi những bà i học ý nghĩa của cuộc đời.


Tôi cứ nghĩ rằng người đà n ông đó đã gây ra bao đau khổ cho mẹ, nhưng tôi đã nhầm (Hình minh họa)

Cũng từ ngà y đó, mẹ tôi lặng lẽ hơn và không bao giờ nhắc đến tên người đà n ông đó nữa. Rồi tôi thi đỗ đại học. Mẹ tôi mừng ứa nước mắt. Khi tôi học đến năm cuối cùng thì mẹ tôi bị bệnh nặng nằm viện 2 tháng trời. Sau đó mẹ tôi về nhà và tiếp tục điều trị tại nhà tiếp 3 tháng nữa. Mẹ tôi xin nghỉ không ăn lương trong thời gian dưỡng bệnh ở nhà . Đến lúc nà y, tôi mới nhận ra người đã chăm sóc và động viên mẹ tôi suốt thời gian dà i đó là người mà tôi từng thù hận và chút nữa thì giết chết ông. Và tôi quyết định nói cho mẹ tôi về những gì tôi đã là m với người yêu của mẹ và xin bà tha tội cho tôi. Tôi cứ nghĩ ông đã kể cho mẹ tôi chuyện tôi hà nh hung ông. Nhưng mẹ tôi hoà n toà n không biết gì. Khi nghe tôi nói xong, mẹ chỉ ôm tôi và o lòng và khóc. Rồi mẹ kể cho tôi chuyện tình yêu của mẹ và người đà n ông ấy.

Người đà n ông ấy là một người độc thân. Ông sống một mình trong một căn hộ ở khu chung cư. Vợ ông bị tai nạn giao thông và đã mất cách đó hơn mười năm. Nhưng ông đã không yêu ai cho đến khi gặp mẹ tôi. Chuyện bố mẹ tôi chia tay vì bố tôi đã có con với một người đà n bà khác. Thực tế, từ ngà y chia tay mẹ tôi, có khi một năm tôi chỉ gặp bố đôi ba lần. Trong những lần gặp đó, bố tôi không hề hỏi thăm việc học hà nh của tôi mà chỉ tìm cách nói xấu mẹ tôi. Khi chia tay bố tôi, mẹ tôi có quyền yêu và đi đến hôn nhân với bất cứ người đà n ông nà o mà mẹ tìm thấy hạnh phúc với người đó. Nhưng mẹ tôi đã không đi đến hôn nhân với người đà n ông mà mẹ yêu. Tôi hỏi mẹ vì sao, mẹ chỉ lắc đầu và nói khi nà o tôi có một gia đình thì mẹ sẽ nói cho tôi biết.

Tôi hỏi mẹ nhiều lần nhưng mẹ đều từ chối. Cuối cùng, tôi quyết định gặp người đà n ông đó và hỏi ông vì sao ông yêu mẹ tôi như vậy mà không đi đến hôn nhân với mẹ. Người đà n ông nhìn tôi và nói: “Mẹ cậu không đồng ý mặc dù tôi đã cầu hôn nhiều lần”. Tôi hỏi ông vì sao hai người yêu nhau mà mẹ tôi lại không đồng ý. Ông nói là vì tôi. Rồi ông kể cho tôi nghe nguyên nhân mà mẹ tôi không đi đến hôn nhân với ông cho dù mẹ tôi vô cùng đau khổ về quyết định ấy. Đó là mẹ sợ tôi bị tổn thương vì tôi còn trẻ quá và không hiểu chuyện nà y. Vì mẹ không muốn tôi rơi và o hận thù. Vì mẹ không muốn hạnh phúc của mình lại là sự bất hạnh của tôi. Mẹ tôi quyết định hy sinh hạnh phúc của mình cho đứa con dại dột của bà . Tôi đã không cầm được nước mắt khi nghe chuyện nà y.

Những ngà y sau đó, tôi tìm mọi cách để cầu xin mẹ tôi và người đà n ông đó hãy về sống với nhau. Tôi nói với mẹ tôi và người đà n ông đó là việc hôn nhân của họ sẽ giúp tôi thoát khỏi những ân hận, khổ đau và tội lỗi. Nhưng cả hai nói họ đã rất hạnh phúc vì tôi đã trưởng thà nh và biết nghĩ về hạnh phúc của người khác. Cho đến bây giờ, cả hai người vẫn quan hệ với nhau như trước kia. Họ chưa phải là già để không đi đến một cuộc hôn nhân mới. Nhưng với họ, hạnh phúc vẫn ngập trà n trong lòng vì họ đã sống vì người khác một cách chân thà nh. Bây giờ, tôi coi người đà n ông đó như là người cha tinh thần của mình. Và tôi cũng biết phải là m gì cho niềm vui dù niềm vui nho nhỏ cho mẹ tôi và người tình của mẹ.

Theo Cảnh sát toà n cầu
Reply With Quote

Reply

Bookmarks

Thread Tools
Display Modes

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off

Forum Jump


All times are GMT -5. The time now is 01:14 AM.


Powered by vBulletin® Version 3.8.11
Copyright ©2000 - 2020, vBulletin Solutions Inc.