VuiLen.com ChitChat Music Book Contact
Hat Cho Nhau Nghe, Chit Chat, Choi Games
CLICK HERE
Hat Cho Nhau Nghe, Chit Chat, Choi Games
CLICK HERE



Go Back   Forum.vuilen.com > News and Magazines > Love and Mariage
forgot Password
Register

Love and Mariage Tình Yêu và Hôn nhân ........... Phụ nữ và xã hội .

Reply
 
Thread Tools Display Modes
  #1  
Old 04-15-2012, 10:17 PM
a_hui_
Guest
 
Posts: n/a
Nỗi lòng kẻ yêu xa

Nỗi lòng kẻ yêu xa


Chiều thứ 7, trời Hà Nội đẹp kì lạ sau những ngà y tháng ẩm ướt ủ ê, vậy mà tiếng Hân - cô bạn thân của tôi cứ não nề qua cái a lô: “Chán quá… mà y có rảnh đi đâu chơi với tao không? Tự nhiên thấy tâm trạng…”.


Chỉ cần nghe cái chất giọng nữ trầm vốn đã chẳng vui vẻ gì nay lại cà ng hạ tông thấp hơn, tôi cũng đoán ra được 9/10 nguyên nhân “tâm bệnh” của nó.

Bằng tuổi tôi nhưng trông Hân trẻ lắm. Dáng người mi nhon, khuôn mặt nhỏ với đôi mắt dù cả khi buồn nhất vẫn như ánh lên nụ cười lung linh. Chả trách đã ở hệ gái U30 nhưng nhiều người vẫn cứ nhầm nó là cô bé sinh viên mới ra trường. Có lẽ đó cũng là lí do trong khi bạn bè đã yên bề gia thất thì nó vẫn không mảy may lo lắng chuyện “gái có thì”, thậm chí còn “bập” và o một mối tình xa lắc xa lơ, chả biết có tương lai gì không.

Hân yêu Đoà n – một anh chà ng kiến trúc sư ở cách xa chúng tôi tận gần 2.000 km – TP.HCM. Họ tình cờ gặp nhau trong một chuyến công tác, rồi rất chóng vánh, họ đến với nhau bằng thứ mà người ta vẫn gọi là tiếng sét ái tình. Ban đầu, tôi nghĩ tình yêu ấy chỉ như một cơn mưa bất chợt giữa mùa hạ, à o ạt nhưng sẽ sớm tạnh. Vậy mà ngoảnh đi ngoảnh lại, cơn mưa ấy đến nay đã kéo dà i được 3 năm, với lắm nỗi dằn vặt tất yếu của một đôi yêu xa.

Công việc của Đoà n thường xuyên phải ra Hà Nội, vậy nên nếu so sánh với các cặp “ngưu lang chức nữ” khác, điều kiện họ gần nhau còn khá “xông xênh” – cứ 1-2 tháng được bên nhau chừng 5-7 ngà y. Quả đúng là thời gian đầu, cái khoảng cách về thời gian, không gian ấy chẳng những không cản trở mà còn như một chất xúc tác đặc biệt khiến phản ứng hóa học tình yêu của họ như diễn ra mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

“Cứ khi nà o anh ấy ra Hà Nội là đêm hôm trước cả 2 đứa đều thao thức, khó ngủ. Sáng hôm sau dậy thật sớm, gọi điện cho nhau liên tục từ khi sắp hà nh lí cho đến lúc lên taxi, rồi ra sân bay, lên máy bay… Tình hình cập nhật liên tục cho đến khi 2 đứa nhìn thấy nhau mới thôi. Lúc chà ng phải trở lại Sà i Gòn thì cũng nhiêu khê chả kém, nước mắt ngắn nước mắt dà i, hết ôm lại hôn, bị rịn, quyết luyến mãi”…

Đó là những ngà y tháng hoà ng kim mà Hân kể cho tôi nghe. Còn giờ thì sao? Ngồi trước mặt tôi, nó nói giọng bất cần đến bất mãn: “Là m gì còn chuyện hồi hộp, thao thức, hay kẻ đón người đưa nữa cho mệt. Khi nà o ra thì gọi điện báo trước một ngà y. Hôm sau gặp nhau tại khách sạn. Lúc về cũng bye bye nhau luôn trước cửa khách sạn, chà ng một mình đi taxi ra sân bay cho nhẹ gánh”.

“Biết là thế, là m gì có cái gì thăng hoa mãi được, tình yêu thì cà ng không, rồi cũng đến lúc rơi và o trạng thái bão hòa thôi. Nhưng nếu bão hòa khi gần nhau, thi thoảng còn cơ hội hâm nóng với F5, chứ xa nhau đúng là bó tay rồi…”, vẫn tông giọng trầm trầm, đều đều, Hân tiếp tục than thở.

Tôi hiểu, tâm trạng của Hân ngà y hôm nay là kết quả tất yếu của những tháng ngà y bất lực trước nỗi nhớ, nỗi cô đơn, nỗi chạnh lòng, của những hôm giận hờn, ghen tuông, những hoà i nghi vu vơ nhưng không định nghĩa được… tất cả chỉ vì hai chữ khoảng cách.

Thời gian mà Hân đắm chìm trong hạnh phúc của mối tình vượt nghìn dặm ấy dù có kéo dà i quá sức tưởng tượng của tôi, thì cũng không quá được 1 năm. Còn sau đó, là những buổi tối Hân rảnh rỗi chẳng biết là m gì ngoà i việc bó gối xem TV, lướt hết web nà y đến web khác, là những cuối tuần lang thang đủ quán xá, cà phê, shopping mà vẫn không thấy hết ngà y, là những hôm chiều cà phê, thao thao tán dóc với bạn bè song vẫn chẳng giấu nổi thoáng buồn xa xăm ẩn hiện trên nét mặt, là những dịp Lễ Tết dù có lên đủ kế hoạch thú vị với mấy cô nà ng độc thân thì vẫn không xua đi được cảm giác thèm thuồng, ghen tỵ với bóng dáng cặp đôi bất kì lướt ngang qua… .

Như một lẽ tất yếu, khoảng cách cũng chính là nguồn cơn của mọi mâu thuẫn giữa Hân và Đoà n. Tôi vẫn nhớ năm ngoái, và o một buổi chiều muộn, Hân đòi hẹn hò tôi cho bằng được vì nhân dịp… kỉ niệm 2 năm nó và Đoà n yêu nhau. Vậy là thay vì hạnh phúc bên bạn trai, nó lại ngồi cùng tôi – kẻ chả liên quan gì, và suốt 3 tiếng đồng hồ nó tra tấn tôi bằng 1 đề tà i duy nhất - kể tội “kẻ liên quan thực sự”. Thì ra, Đoà n đã hứa sắp xếp thời gian ra Hà Nội đúng dịp nà y, nhưng rồi do “trục trặc kĩ thuật”, chà ng đà nh phải thất hẹn. Chỉ khổ thân cô bạn tôi, trước đó cả tuần đã háo hức mua quà , chọn địa điểm, lên kế hoạch rùm beng để tổ chức “mừng thọ” cho tình yêu. Và rốt cuộc thì “bể show”.

Hay như một bữa khác, tôi rủ nó đi xem phim, chỉ vì cuộc điện thoại không trả lời của Đoà n mà phá hỏng cả bộ phim hay của chúng tôi. Suốt gần 2 tiếng đồng hồ, biết rõ qui định là không sử dụng điện thoại di động trong rạp song Hân cứ nhấp nhổm liên tục bấm số người yêu. Đầu dây bên kia, Đoà n cà ng không nghe máy thì đầu dây bên nà y thân nhiệt Hân cà ng như tăng theo cấp số nhân. Nhìn đôi mắt nó tôi thấy rõ được nỗi âu lo, nghi ngờ mà không gì có thể giải tỏa được. Tôi chợt nhận ra một điều, nếu vốn dĩ thời gian tỉ lệ thuận với niềm tin trong tình yêu, thì ngược lại, với những kẻ yêu trong xa cách như Hân và Đoà n, thời gian lại như con sâu gặm nhấm dần chiếc lá mang tên niềm tin hết đỗi mong manh.

“Tin tưởng là m sao được khi mà nhìn và o tương lai của 2 đứa cứ mờ mịt thế. Tao sẵn sà ng chấp nhận buồn bã chờ đợi nếu như ít nhất một trong 2 đứa có khả năng vẽ ra viễn cảnh nà o đó cho tương lai. Nhưng đằng nà y chả đứa nà o chịu dứt áo ra đi, rời bỏ gia đình, hi sinh sự nghiệp vì người kia. Thậm chí, trong tư tưởng còn sẵn sà ng để con đường mở cho nhau cơ mà …”.

Nói đến chữ “con đường mở”, tôi thấy cô bạn mình cười khẩy đầy chua chát. Đúng thôi, dù lạc quan đến mấy, trẻ trung xì tin đến mấy thì Hân cũng đã ngấp nghé đầu băm rồi. nó đâu cần một con đường mở “nếu em gặp ai hơn anh thì cứ mở lòng, anh sẽ không trách em đâu” như Đoà n vẫn nói. Ngược lại, nó cần một người đà n ông đủ tình yêu để muốn trói buộc nó hết quãng đời còn lại. Thiên chức của người phụ nữ cũng bắt đầu thôi thúc nó “mơ về ngôi nhà và những đứa trẻ”, chứ không phải là con đường mở tưởng như cao thượng nhưng lại là quá đỗi ích kỷ kia…

Trời đã tối, cô bạn tôi dù đã giãi bà y hết chương nà y đến chương khác thì những tâm sự mãi vẫn như dà i vô tận và rơi và o bế tắc. Còn tôi - kẻ ngoà i cuộc đầy sáng suốt cũng chẳng biết phải khuyên nó nên thế nà o. Từng nhiều lần xúi nó bỏ Đoà n đi yêu người khác nhưng không thà nh, bản thân tôi hiểu lắm, để dứt bỏ được sợi dây cảm xúc vẫn đang run rẩy lên từng hồi thì thật là không tưởng đối với những kẻ đang yêu. Có họa chăng chỉ chờ đợi 2 chữ “duyên phận” quyết định. Nhưng duyên bao giờ mới tới? Phận bao giờ mới thà nh? Thì xem chừng, câu hỏi ấy lại cà ng khó trả lời, cà ng mở ra những điều dằn vặt hơn, xa xôi hơn và bế tắc hơn.

Theo Infonet
Reply With Quote

Reply

Bookmarks

Thread Tools
Display Modes

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off

Forum Jump


All times are GMT -5. The time now is 09:53 PM.


Powered by vBulletin® Version 3.8.11
Copyright ©2000 - 2019, vBulletin Solutions Inc.