VuiLen.com ChitChat Music Book Contact
Hat Cho Nhau Nghe, Chit Chat, Choi Games
CLICK HERE
Hat Cho Nhau Nghe, Chit Chat, Choi Games
CLICK HERE



Go Back   Forum.vuilen.com > News and Magazines > Love and Mariage
forgot Password
Register

Love and Mariage Tình Yêu và Hôn nhân ........... Phụ nữ và xã hội .

 
 
Thread Tools Display Modes
Prev Previous Post   Next Post Next
  #1  
Old 07-21-2009, 02:19 AM
hoa_camnhung
Guest
 
Posts: n/a
Vợ mình, vợ người

Anh là trưởng phòng, sếp của tôi. Nếu cố sức “chạy hết ga”, may ra mười năm nữa tôi mới bằng anh bây giờ. Không chỉ khéo ăn, khéo nói với các sếp, anh còn đặc biệt khéo cư xử, là m đẹp lòng những phụ nữ chung quanh.




Cánh phụ nữ quý anh lắm, khỏi phải nói, phụ nữ nà o mà chẳng thích được ga-lăng, nhất là khi người đà n ông ấy có địa vị cao hơn mình, lại bảnh bao. Tóm lại, đó là một người đà n ông lịch lãm, thà nh đạt với những thà nh tựu mà một gã độc thân “lính trơn” như tôi mơ ước: Một vợ, hai con, nhà ba tầng và chuyện có xe bốn bánh là trong tầm tay, với những cơ hội thăng tiến đang mở ra trước mắt.


Tính tôi hơi... nhát gái, vụng về trước những bông hoa biết nói nên có lẽ điều tôi ngưỡng mộ nhất ở anh là ga-lăng. Những ngà y lễ đặc biệt liên quan tới phụ nữ như Ngà y Quốc tế phụ nữ, Ngà y Tình yêu... anh tặng quà cho tất cả chị em trong phòng, kèm những lời chúc tụng “có cánh”, kiểu “chúc em ngà y cà ng xinh đẹp” hay “mong em ngà y cà ng duyên dáng”. Dù hầu hết đã có gia đình, nhưng có chị vẫn ửng hồng đôi má, có chị lại quay ra trách chồng và so sánh: “Phải chi chồng em được như anh!”.



Vừa rồi, có dịp đi công tác ở miền Trung, khi về, anh mua cho các chị trong phòng những món quà thật dễ thương, nà o là khăn lụa tơ tằm, túi xách thổ cẩm, vòng đá Non Nước... Thích thú trước những món quà , họ bảo anh “tâm lý hết ý”.



Chưa hết, mỗi khi người đẹp nà o mặc chiếc áo mới, cắt kiểu tóc mới, thì y như rằng sẽ nhận được lời khen ngợi từ anh. Nhìn cách “chăm sóc” phụ nữ của anh, nhiều chị không ít lần liên tưởng lẫn... ghen tị: “Người phụ nữ nà o là m vợ anh thật có phước! Chắc phải tu mấy kiếp mới gặp được người chồng như thế!”. Chính tôi cũng nghĩ như vậy, và mong có dịp được gặp vợ anh để kiểm chứng nhận định của mình.



Anh ít dẫn vợ theo trong những dịp tiệc tùng. Có ai hỏi thì anh bảo: “À, chị bận lắm”. Cho đến tuần rồi, dự đám cưới con gái của một sếp lớn, tôi mới có dịp gặp mặt người phụ nữ “có phước” ấy. Chị hoà n toà n khác với tưởng tượng của tôi, tự tin, rạng ngời hạnh phúc - chị là một phụ nữ giản dị, có vẻ cam chịu với đôi mắt u sầu...



Tôi ngồi cùng bà n anh chị. Tuy ngồi với vợ nhưng anh vẫn không ngừng khen tặng những nữ đồng nghiệp thân quen mà hôm nay, trông họ cà ng xinh đẹp bội phần nhờ trang điểm kỹ lưỡng, áo váy hợp trời trang. Anh hết rót nước cho người nà y, lại gắp thức ăn cho người kia, tán tỉnh người nọ và dường như quên mất người vợ thân thương của mình đang lặng lẽ tự gắp thức ăn bên cạnh. Có chị nhắc khéo anh nhớ ga-lăng với vợ thì anh cười vô tư: “Vợ chồng rồi, đâu cần... hoa lá là m gì!”. Hóa ra, anh chỉ “hoa lá” ngọt ngà o với vợ người khác, còn vợ mình thì...



Một tai nạn giao thông khiến anh bị gãy chân. Nghe tin, tôi tức tốc và o bệnh viện thăm anh. Mới nằm viện một hôm mà trông anh hốc hác, xanh xao, đâu còn là người đà n ông phong độ, hà o hoa của ngà y hôm qua. Chữa bệnh cho anh, có bác sĩ, y tá, nhưng phục vụ anh không ai khác ngoà i người vợ hiền. Đau đớn khiến anh khó tính, cáu kỉnh hơn. Tuy có mặt tôi nhưng có gì không vừa ý là anh liền gọi chị bằng “mụ nà y, mụ nọ”.



Chân anh phải băng bột và nằm một chỗ lâu dà i, vì thế để anh yên tâm dưỡng bệnh, cơ quan đề bạt phó phòng lên thay anh, đợi anh hồi phục sẽ bố trí vị trí khác phù hợp. Nghe tin ấy, các chị trong phòng thăm viếng anh thưa thớt và dần dần vắng hẳn. Có chị còn bảo: “Què rồi, sức đâu mà tán tỉnh, ga-lăng với phụ nữ!”.



Chỉ có tôi độc thân, rảnh rang vẫn đến thăm anh mỗi cuối tuần. Anh cần gì tôi giúp, vì thấy hai đứa con anh còn nhỏ, vợ anh vừa đi là m vừa chăm con vừa chăm sóc chồng bệnh thật vất vả. Ấy vậy nhưng không bao giờ chị kêu ca. Tôi thấy chị thật giỏi giang lại chịu khó, chị cũng là trưởng phòng của một công ty còn lớn hơn công ty chúng tôi. Thế mà có bao giờ nghe anh khen tặng chị một câu hay bà y tỏ cử chỉ biết ơn...



Giờ đây, anh có vẻ buồn vì vợ người thì chẳng thấy đâu, chỉ có vợ mình tận tụy lo lắng cho từng miếng ăn giấc ngủ... Phải chăng cái thói “đứng núi nà y trông núi nọ” khiến khối người đà n ông không nhìn thấy được hạnh phúc rất gần bên?



Theo Phụ nữ TPHCM
Reply With Quote
 

Bookmarks

Thread Tools
Display Modes

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off

Forum Jump


All times are GMT -5. The time now is 08:51 PM.


Powered by vBulletin® Version 3.8.11
Copyright ©2000 - 2019, vBulletin Solutions Inc.