VuiLen.com ChitChat Music Book Contact
Hat Cho Nhau Nghe, Chit Chat, Choi Games
CLICK HERE
Hat Cho Nhau Nghe, Chit Chat, Choi Games
CLICK HERE



Go Back   Forum.vuilen.com > News and Magazines > Love and Mariage
forgot Password
Register

Love and Mariage Tình Yêu và Hôn nhân ........... Phụ nữ và xã hội .

Reply
 
Thread Tools Display Modes
  #1  
Old 06-06-2010, 11:07 PM
_rose_01
Guest
 
Posts: n/a
Tình yêu đâu phải là tình dục?

(24h) - Hoà n cảnh của tôi, tình yêu của tôi không đủ để níu kéo sự ham muốn của bản năng con người anh. Tình yêu của tôi khác với thứ tình yêu mà anh cần có, tôi không thể là m được những gì mà anh muốn nên tôi phải chấp nhận anh đi.
● Bạn trẻ cuộc sống với những câu Chuyện tình yêu những tâm sự của Kẻ thứ ba,giới thứ ba và những bà i viết phản ánh hoạt động vui chơi, học tập của thế hệ 8x – 9x

90 ngà y, kể từ ngà y anh bước chân lên xe và o miền đất lạ, 53 ngà y tôi quyết định một vấn đề khó khăn, buộc lòng mình phải để anh ra khỏi trái tim mình!

Tôi vẫn nhớ anh! Hằng ngà y tôi vẫn đọc Bạn trẻ cuộc sống, có những bà i viết tiếp thêm niềm tin yêu cho tôi, có những bà i viết là m lòng tôi đau nhói, có những bà i viết mà khi đọc tôi thấy mình đã hà nh động đúng khi yêu anh, có những bà i viết khiến tôi hối hận...

Tôi từng hi vọng rằng tình cảm của anh và tôi từ khi chúng tôi quen biết nhau cho đến bây giờ, nó như những dòng nước nhỏ chảy qua bao tảng đá gập gềnh cách trở, ngăn cách rồi một ngà y đổ à o ra đại dương bao la trong vắt. Tôi đã hạnh phúc khi nghĩ rằng ngà y đó đã và đang đến từ ngà y chúng tôi gặp lại và trở về bên nhau. Anh là m tôi bất ngờ sau nụ hôn ngà y gặp lại, và cũng là nụ hôn mà tôi giữ cho riêng anh.

Rồi thời gian trôi, những lần chúng tôi bên nhau là những nụ hôn ngọt ngà o... chúng tôi cho nhau hơi thở nồng nà n chất ngất... Nhưng rồi... khi xa tôi, khi anh trở lại nơi tình yêu trong khoảng thời gian tôi không thể bên anh, nơi đó có căn phòng anh và chị ấy thường bên nhau, nơi mà chị ấy hằng ngà y từng chăm sóc anh từng bữa ăn giấc ngủ, anh lại đổi thay... Bao năm qua, anh đâm từng nhát dao và o trái tim tôi, và giờ đây, một lần nữa anh lại không giữ lời hứa ngà y nà o hai đứa bên nhau... Trái tim tôi vụn vỡ với từng kỷ niệm, từng lời yêu thương của anh và từng lời anh nói như vô tình cắt cứa trái tim tôi. Anh tiếc nuối mối tình ấy khi đã cùng tôi xây bao hi vọng, đã cùng nghĩ về tương lai, đã cùng hình dung về những đứa con ngoan hiền kháu khỉnh... mà tôi và anh là bố và mẹ tốt của những đứa con chúng ta...


Những gì em là m không đủ níu kéo anh

Nghĩ lại... anh trở về bên tôi vì lý do gì? Vì đã có một lần chúng tôi chưa trọn vẹn yêu thương ư? Hay thời gian chúng tôi bên nhau, anh chỉ xem tôi như những cô gái mà cùng đường phải là m phận bán thân. Anh bảo rằng "Em đừng oán hận anh". Nhưng liệu có gì để tôi oán hận anh không? Trong chuyện nà y tôi chỉ muốn để tự anh phán xét tình cảm của mình. Anh nói "không", tôi sẽ "không", anh nói "có", tôi cũng sẽ "không" vì tình yêu tôi dà nh cho anh dường như không còn chỗ cho sự oán hận, bởi ngay cả lòng tự trọng của tôi, tôi cũng từng đánh đổi để yêu anh.

"Anh ấy nói đúng! Em là người con gái phong kiến, cổ hủ trong tình yêu, là người khó tính trong chuyện ấy. Quả thực tôi đã không là m được như chị ấy đã là m, đã cho và đã dâng hiến cho anh. Chính vì điều kiện, hoà n cảnh tôi đã để mất anh một lần nữa khi anh để chị ấy "cưa" đổ anh. Anh cần sự chăm sóc như thế, còn tôi không là m được điều đó...

Tôi vẫn muốn hỏi anh ấy một lần: "Anh trở về bên em vì lý do gì?". Chúng tôi trao nhau những nụ hôn nồng nà n, cháy bỏng... tôi không ngờ người mình yêu lại là một người đà n ông "sà nh đời" đến thế. Sau những phút đê mê trong ham muốn chưa đủ đầy, chúng tôi cùng ước mơ về ngà y mai... Nhưng có một điều anh muốn nhưng tôi không thể là m được... dường như bản chất thà nh cố hữu, tôi không thể để "chuyện ấy" xảy ra khi chúng tôi hẹn ước nhau 2 hoặc 3 năm nữa sẽ là m đám cưới. Dù anh đòi hỏi, dù chúng tôi thẳng thắn nói chuyện về "chuyện ấy"... Nhưng trong suy nghĩ của tôi, "chuyện ấy" chỉ có thể xảy ra sau ngà y cưới chứ không bao giờ tôi cho phép mình "ăn cơm trước kẻng". Anh trách tôi và cho rằng tôi không tin anh, cho rằng tôi đề phòng anh, cho rằng "chị ấy không dễ dãi mà chị ấy tin anh"... Còn tôi, tôi là cô bé dại khờ ngốc nghếch và cổ hủ... Tôi là một người luôn đề cao tiết hạnh của phụ nữ, tôi không phải là người con gái sống buông thả, dễ dãi... Tôi chỉ hi vọng và o một điều... "ra trường, tôi sẽ cùng anh xây dựng hạnh phúc". Và tôi vẫn muốn nói với anh rằng "Mong anh tha thứ cho em vì điều đó"!

Với tôi, tình yêu không phải là tình dục, cũng không phải là tôi có tiền để có thể mua đủ thứ cho anh, để có được tình yêu của anh. Có lẽ tôi sống mơ mộng quá chăng, tôi sống không thực tế chăng? Bởi quanh tôi lúc nà o cũng nghe đến sex, cũng nghe đến sự cám dỗ trong tình yêu mà tôi không hề tin là có thật. Nhưng giờ... khi anh không bên cạnh tôi, khi anh trở về với nơi mà "hạnh phúc trỗi dậy trong anh" tôi mới tin điều ấy là có thật.

Một lần anh say, anh nói rằng "Những gì em là m không đủ níu kéo anh". Tôi như ở mặt đất rơi xuống vực thẳm khôn cùng, không biết bấu víu và o đâu nữa, hụt hẫng và trống rỗng... Một lần nữa tôi là m luật sư bất đắc dĩ: "Ừ thì do anh say". Hoà n cảnh của tôi, tình yêu của tôi không đủ để níu kéo sự ham muốn của bản năng con người anh. Tình yêu của tôi khác với thứ tình yêu mà anh cần có, tôi không thể là m được những gì mà anh muốn nên tôi phải chấp nhận anh đi.

Gia đình hai bên đã biết về mối quan hệ của chúng tôi, nhưng không ngờ chúng tôi lại là m người thân thất vọng... Cả hai gia đình cũng không thể biết được con cháu họ đã xảy ra điều gì... không hiểu vì sao chúng tôi lại chia tay nhau?

Tôi phải rời xa anh thôi, tôi sợ sự "đồng sà ng dị mộng". Tôi chỉ biết trách mình vì quá yêu anh, trách mình vì mình đã không thể dâng hiến cho anh tất cả... nhưng dù sao, trong lòng tôi vẫn cảm giác thật thanh thản...


Trái tim tôi vẫn đau, dường như bị tổn thương nhiều quá.

Lần xa nhau mãi nà y, tôi chỉ hối hận một điều... Dường như tôi đã không biết cách ứng xử khi lần đầu tiên anh giả vờ say xỉn, nôn và gọi điện cho tôi. Vốn dĩ tôi sợ người say, bởi tôi lớn lên trong cảnh chứng kiến cảnh gia đình rạn nứt vì rượu, những lần anh trai tôi chán nản bởi áp lực xung quanh cũng tìm đến rượu khi không kiềm chế được bản thân và tự dà y vò chính mình. Anh không hiểu được tâm tư nà y của tôi, vì tôi nghĩ chưa phải là lúc tôi nói với anh những điều đó...

Trái tim tôi vẫn đau, dường như bị tổn thương nhiều quá. Dường như tôi đã mất niềm tin, niềm tin và o tình yêu và những người con trai khác. Nhưng tôi lại hi vọng, hi vọng tôi sẽ đứng dậy được sau lần ngã nà y, tôi sẽ trưởng thà nh hơn, và quá khứ ấy tôi sẽ chôn chặt thật sâu trong miền ký ức xa thẳm của đời mình, để không là m ai phải tổn thương vì quá khứ của tôi nữa...

Tôi muốn nói: "Em chỉ mong anh đi đúng hướng, đi đúng với niềm tin yêu của bố mẹ anh. Và mong anh từ nay hãy trân trọng những gì đang có ở hiện tại, vì hiện tại mới là cuộc sống của anh".
Reply With Quote

Reply

Bookmarks

Thread Tools
Display Modes

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off

Forum Jump


All times are GMT -5. The time now is 10:05 AM.


Powered by vBulletin® Version 3.8.11
Copyright ©2000 - 2019, vBulletin Solutions Inc.