VuiLen.com ChitChat Music Book Contact
Hat Cho Nhau Nghe, Chit Chat, Choi Games
CLICK HERE
Hat Cho Nhau Nghe, Chit Chat, Choi Games
CLICK HERE



Go Back   Forum.vuilen.com > News and Magazines > Love and Mariage
forgot Password
Register

Love and Mariage Tình Yêu và Hôn nhân ........... Phụ nữ và xã hội .

Reply
 
Thread Tools Display Modes
  #1  
Old 05-13-2010, 02:42 AM
_rose_01
Guest
 
Posts: n/a
Sống trong sự áp bức của chồng

Tôi là một người rất hay đọc mục tâm sự trên trang nà y và tôi thấy cũng có rất nhiều phụ nữ phải chịu đựng những nỗi khổ khác nhau của cuộc đời và mỗi người phụ nữ đều phải tự gồng mình lên để sống, tồn tại. Tôi cũng vậy cũng đang phải cố gắng sống, cố gắng vượt qua những tủi hờn của cuộc sống.

Tôi kết hôn được 6 năm nhưng có lẽ khoảng thời gian để tận hưởng hạnh phúc gia đình là rất ngắn ngủi. Chồng tôi là một quân nhân nhưng dường như cái bản chất của một anh bộ đội không biết tự bao giờ nó đã tự biến mất.
Niềm vui lớn nhất của anh ta là được đi nhậu cũng bạn bè và chỉ thấy thoải mái khi được vui tới bến và o những đêm khuya hay vợ không cà u nhà u một câu.

Nếu bình thường như thế thì không bao giờ tôi phà n nà n gì cả vì tôi cũng đã nói nhiều, khuyên can nhiều nhưng anh ta không hề nghe tôi mà cứ lao và o như con thiêu thân trong các cuộc chơi.

Điều mà tôi luôn đau khổ và bị dằn vặn là những lúc bình thường thì không sao nhưng chỉ khi nà o vợ chồng giận nhau thì anh ta bắt đầu sỉ báng và mắng nhiếc tôi: rằng tôi lười trong khi tôi cũng phải đi là m cả ngà y về đến nhà đón con đi chợ, nấu cơm, là m hết việc nhà , chưa bao giờ anh ta đựng tay chân giúp tôi một việc gì. Vậy mà tôi vẫn phải gánh chịu điều tiếng ấy vì theo quan niệm của anh ta là vợ phải có nghĩa vụ phục vụ chồng con, phải mắc mà n, chuẩn bị sẵn gường chiếu cho anh ta và o nằm hay khi anh ta ăn xong thì có nghĩa vụ dọn dẹp rồi nước thì anh ta sai con bưng đến và nói luôn với tôi cho anh ta xin cái tăm luôn.

Con tôi năm nay gần 4 tuổi nhưng chưa bao giờ bao được cái diễm phúc là được chồng phụ giúp nuôi con, chăm con. Mỗi khi con ốm tôi đều tự mình đưa con đi khám, khi con khóc đêm thì ta chùm chăn coi như không biết. Ngay cả khi tôi ốm anh ta cũng coi như không biết.

Một lần tôi không may bị hỏng thai, anh ta phải giặt quần áo cho tôi được 3 ngà y khi hà ng xóm thấy thế không biết hỏi thì anh ta trả lời luôn là phải hầu hạ tôi. Khi nghe thấy điều đó tôi không biết nên vui hay buồn. Cách đây một năm không may tôi bị gãy tay và cứ nghĩ chắc chẳng ai nghĩ đến nó nữa nhưng vô tình một lần anh ta bị đau mắt thường thôi thì tôi bảo đi là m rồi ra hiệu thuốc mà rồi tiện thể mang đi là m nhỏ thế mà anh ta nói với tôi rằng cái tay cô chắc tự nhiên nó khỏi, tôi phải đèo đi bó mới liền được. Và lúc nà y tôi tự hiểu rằng anh ta luôn nghĩ đến công lao mà anh ta đã là m và mong tôi phải trả món nợ đó.

Tôi cũng như bao người phụ nữ đi là m tiền lương cũng chỉ đủ chi tiêu ăn uống, tiền học của con rồi những khoản lặt vặt trong gia đình nhưng được cái không phải dùng đến đồng lương của chồng. Đồng lương của anh ta tôi cất khi cần mua cái gì thì tôi bỏ ra nên lúc nà o anh ta cũng coi mọi đồ đạc trong nhà đều mua bằng tiền của anh ta nên của anh ta còn tôi không có cái gì cả. Chẳng nhẽ tôi không có công lao gì?

Tôi đi là m là về nhà có chơi bời gì đâu vậy mà anh ta lúc nà o cũng nói tôi ăn nhiều, chỉ biết ăn hay ngu không biết gì mặc dù tôi còn hơn anh ta về trình độ. Tôi thực sự không biết phải cưxử như thế nà o để anh ta không mắng nhiếc tôi nữa mặc tôi đã cố gắng là m tròn nghĩa vụ của một người vợ là chăm lo chồng con và gia đình. Tôi rất chán nản và buồn chỉ mong thoát khỏi tình cảnh nà y nhưng tôi cũng không đủ can đảm đề là m điều gì. Mong mọi người cho tôi một lời khuyên.
Reply With Quote

Reply

Bookmarks

Thread Tools
Display Modes

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off

Forum Jump


All times are GMT -5. The time now is 08:52 PM.


Powered by vBulletin® Version 3.8.11
Copyright ©2000 - 2019, vBulletin Solutions Inc.