VuiLen.com ChitChat Music Book Contact
Hat Cho Nhau Nghe, Chit Chat, Choi Games
CLICK HERE
Hat Cho Nhau Nghe, Chit Chat, Choi Games
CLICK HERE



Go Back   Forum.vuilen.com > News and Magazines > Short Stories
forgot Password
Register

Short Stories Nhừng mẫu truyện ngắn .......................

Reply
 
Thread Tools Display Modes
  #1  
Old 08-22-2011, 07:39 AM
O1O_Online
Guest
 
Posts: n/a
Nghìn lẻ một đêm - Chương 5

ChÆ°Æ¡ng 5

VIÊN TỂ TƯỚNG BỊ TRỪNG PHẠT


“- Ngà y xưa có một ông vua - Vị tể tướng kể - Có một hoà ng tử rất ham mê săn bắn. Nhà vua cho phép chà ng được đi săn luôn luôn nhưng lệnh cho tể tướng là phải theo sát và không lúc nà o được rời mắt quan tâm chăm sóc chà ng. Trong một ngà y săn, những tuỳ tùng sục sạo lùa ra được một chú hoẵng. Hoà ng tử rượt ngựa đuổi theo, vẫn tưởng là tể tướng luôn ở sát bên mình nên chẳng cần suy nghĩ mà cứ phóng tâm theo miết con mồi. Sự hà o hứng đã đưa chà ng đi quá xa, và lúc nà y trơ trọi chỉ còn một mình. Chà ng ngừng lại, nhận thấy mình đã lạc đường. Chà ng muốn quay lại chỗ viên tể tướng chắc là chậm chân nên không theo kịp mình. Quay hết ngả nà y sang ngả khác cũng chẳng tìm được đường về. Đúng là chà ng đã bị lạc. Bỗng chà ng thấy một thiếu phụ xinh đẹp đứng bên lề đường khóc lóc thảm thiết. Chà ng kìm cương ngựa hỏi nà ng là ai, là m gì một mình ở cái chốn vắng vẻ nà y và có cần giúp đỡ gì không. Nà ng ngừng khóc, đáp:

- Thiếp là con gái quốc vương Ấn Độ. Cưỡi ngựa đi dạo vùng thôn dã, thiếp đã ngủ gật và bị ngã ngựa. Con ngựa đã lồng lên và chạy mất, thiếp chẳng biết bây giờ nó ở đâu nữa.

Hoà ng tử trẻ động lòng trắc ẩn, sẵn lòng để nà ng cưỡi ngựa cùng mình. Nà ng nhận lời.

Họ đi ngang qua một túp lều, thiếu phụ tỏ ý muốn xuống vì một việc cần thiết gì đó. Hoà ng tử dừng ngựa đỡ nà ng xuống và chính chà ng cũng xuống ngựa, cầm cương dắt con vật tới sát túp lều. Kinh ngạc xiết bao khi chà ng nghe tiếng người thiếu phụ ở bên trong nói như thế nà y: "Hãy vui lên các con, ta đã đưa về cho các con một chà ng trai đẹp đẽ và thật béo tốt”, và những tiếng khác đáp ngay: “Nó đâu nà o, mẹ ơi? Phải ăn thịt nó ngay mới được, chúng con đang đói ngấu đây!”.

Không phải nghe thêm câu nà o nữa, hoà ng tử đã thấy ngay mình đang trong vòng nguy hỉểm. Chà ng thấy rõ là người thiếu phụ tự nhận là công chúa Ấn Độ chỉ là một con nữ quái, vợ của một trong những tên quỉ man rợ được mệnh danh là yêu quái khổng lồ chuyên ăn thịt người. Chúng trú ẩn ở những nơi hoang vắng và dùng muôn phương nghìn kế để lừa bắt những khách qua đường đem về là m thịt. Hoảng hốt rụng rời, chà ng phốc nhanh lên mình ngựa. Con nữ yêu giả danh là công chúa từ túp lều bước ra thấy âm mưu của mình đã bị lộ, vội kêu: “Nà y, đừng sợ! Chà ng là ai? Chà ng tìm gì vậy?" – "Tôi bị lạc - Hoà ng tử đáp - Và tôi tìm đường" - "Nếu bị lạc đường thì hãy cầu xin Thượng đế, Người sẽ giúp chà ng thoát khỏi sự bối rối kinh hoà ng”.

Nghe vậy, hoà ng tử ngẩng đầu lên cao...

- Nhưng tâu bệ hạ - Tới đây, Scheherazade nói - Thiếp buộc phải tạm ngừng câu chuyện. Ánh sáng bình minh đã bắt thiếp phải im rồi.

- Chị ơi? Em lo quá, không biết rồi chà ng hoà ng tử đó ra sao. Em run cho chà ng đấy chị ạ.

- Sáng mai, chị sẽ là m cho em hết lo nếu Thánh thượng còn cho chị được sống đến lúc đó.

Schahriar cũng tò mò muốn biết câu chuyện sẽ kết thúc ra sao, nên chưa bắt tội hoà ng hậu Scheherazade vội.


o O o


Dinarzade rất muốn nghe đoạn cuối chuyện chà ng hoà ng tử trẻ nên đêm nay nà ng thức giấc sớm hơn mọi khi. Nà ng nói với chị:

- Chị của em, nếu chị không còn ngủ nữa thì chị hãy kể nốt cho em nghe câu chuyện chị đã bắt đầu ngà y hôm qua. Em rất quan tâm tới số phận của chà ng hoà ng tử trẻ. Em sợ chết đi được nếu chà ng bị mụ yêu quái và lũ con của mụ ăn thịt.

Schahriar thấy là mình cũng cùng lo sợ như thế.

- Vậy thì, tâu bệ hạ - Hoà ng hậu nói - Thiếp sẽ giải toả cho bệ hạ nỗi lo đó ngay bây giờ.

“- Sau khi công chúa Ân Độ giả bảo chà ng hoà ng tử trẻ khẩn cầu Thượng đế, vì chà ng không tin lời mụ nói là thà nh thực mà vẫn coi mình là miếng mồi ngon của mụ nên chà ng giơ cao hai tay lên trời và cầu khấn:

- Thượng đế tối cao và đầy quyền lực, xin Người hãy soi xét và cứu con ra khỏi bà n tay của kẻ thù nà y!

Nghe thấy thế, vợ tên yêu quái vội rút và o trong lều, còn chà ng hoà ng tử trẻ cũng phóng ngựa thật nhanh. May thay tìm thấy đường đi, chà ng an toà n trở về với vua cha và thuật lại tỉ mỉ mối hiểm nguy vừa trải qua vì lỗi của viên tể tướng. Nhà vua tức giận, ngay lập tức ra lệnh treo cổ viên quan đại thần.

- Tâu bệ hạ - Viên tể tướng của nhà vua Hi Lạp nói tiếp - Để trở lại với thầy thuốc Douban, nếu bệ hạ không cảnh giác thì sẽ vô cùng tai hại nếu đặt trọn niềm tin và o hắn. Thần biết chắc chắn là kẻ thù của bệ hạ đã phái hắn tới đây để chờ thời cơ ám sát Người. Hắn đã chữa cho bệ hạ khỏi bệnh, có phải thế không ạ, nhưng ồ, ai mà dám chắc? Có thể chỉ là tạm thời chứ không phải là căn bản. Ai biết được là môn thuốc đó, với thời gian, không để lại di chứng có hại?

Quốc vương Hi Lạp, cũng như mọi ông vua, trí tuệ thường hạn chế, không đủ trí thông minh để nhận thấy ác ý của viên tể tướng cũng không đủ tính quyết đoán để kiên trì tình cảm đầu tiên của mình. Những lời nói của hắn là m cho nhà vua dao động. Ông nói:

- Tể tướng ạ, nhà ngươi có lý. Đúng là có thể hắn cố tình tới đây để ám hại ta. Hắn hoà n toà n có thể giết ta chỉ bằng một loại độc dược nà o đó. Bây giờ cần phải là m gì đây?

Viên tể tướng thấy nhà vua đã ngả nghiêng như ý mong muốn:

- Tâu bệ hạ - Y nói - Cách thức chắc chắn và nhanh chóng nhất để bảo đảm cuộc sống yên bình của Người là cho tìm ngay thầy thuốc Douban tới và chặt đầu hắn không chậm trễ.

- Đúng là - Vua nói - Phải như thế thì mới kịp thời ngăn chặn được ý đồ của hắn.

Nói xong, nhà vua truyền cho một võ quan lệnh triệu ngay viên thầy thuốc tới. Ông nà y không rõ vua đòi mình có việc gì, vội tới ngay cung điện.

- Nhà ngươi có biết - Vua nói khi nhìn thấy ông - Trẫm cho đòi nhà ngươi tới đây để là m gì không?

- Tâu bệ hạ, thần chưa rõ - Douban đáp - Mong được Người dạy bảo.

- Trẫm đòi ngươi tới - Vua lại nói - Để ta được giải thoát và cho nhà ngươi sang thế giới bên kia.

Không sao tả được sự kinh ngạc bà ng hoà ng của viên thầy thuốc khi nghe nhà vua tuyên án tử hình mình.

- Tâu bệ hạ - Ông nói - Vì lý do gì mà Người bắt thần phải chết? Thần đã phạm tội gì?

- Ta được biết rõ rà ng - Nhà vua bảo - Ngươi là một tên gian tế tới đây để tìm cách ám hại ta. Nhưng để nhà ngươi không thực hiện được ý đồ đen tối đó, ta phải giết người. Hãy bắt lấy hắn - Nhà vua bảo đao phủ cũng có mặt tại đó - Và hãy chặt ngay đầu tên vô lại nà y đã lọt và o cung đình chỉ để ám sát ta.

Nghe cái lệnh ác độc tà n nhẫn nà y, viên thầy thuốc hiểu ra là tất cả những vinh dự và của cải mà ông ta được hưởng đã là m dấy lên sự đố kỵ của kẻ thù và ông vua hèn yếu nà y đã bị những lời xúc xiểm lôi cuốn. Ông hối hận là đã chữa là nh bệnh hủi cho nhà vua, nhưng đó là một sự hối hận muộn mà ng.

- Có phải đó là cách mà bệ hạ ban thưởng cho thần sau khi đã tận tâm phục vụ Người?

Nhà vua không nghe và ra lệnh lần thứ hai cho đao phủ phải thi hà nh bản án. Viên thầy thuốc đà nh phải cầu cứu đến sự khẩn nà i:

- Ôi! Bệ hạ - Ông ta kêu lên - Xin hãy để thần được sống. Thượng đế cũng sẽ kéo dà i sự sống của Người. Đừng bắt thần phải chết kẻo rồi Thượng đế cũng sẽ xử sự giống như thế với Người ?

Đến quãng nà y thì lão đánh cá ngừng lời để bảo hung thần:

- Nà y, nà y linh thần! Nhà ngươi thấy đấy, những gì xảy ra giữa quốc vương Hi Lạp với thầy thuốc Douban cũng chẳng khác gì chuyện xảy ra giữa hai chúng ta.

- Quốc vương Hi Lạp - Lão đánh cá nói tiếp - Đáng lẽ phải suy nghĩ về lời khẩn cầu của người thầy thuốc nhân danh Thượng đế thì lại bằng giọng cay nghiệt bảo ông:

"Không, không ! Bắt ngươi phải chết, đó là việc vô cùng khẩn thiết. Nhà ngươi có thể bất ngờ lấy đi mạng sống của ta chẳng khác gì ngươi đã chữa cho ta khỏi bệnh hủi vậy".

Người thầy thuốc khóc ròng, kêu than thảm thiết vì thấy mình bị đối xử thật bất công bạc bẽo; hết lòng hết sức phục vụ nhà vua để bây giờ phải nhận lấy cái chết đền ơn.Tên đao phủ bịt mắt, trói hai tay ông ta lại và từ từ rút gươm ra khỏi vỏ.

Tất cả các quan đại thần có mặt tại đó đều vô cùng xúc động, quỳ xuống xin ân xá cho người thầy thuốc, cam đoan ông ta không phải là thủ phạm và bảo lãnh cho sự vô tội của ông. Nhưng nhà vua không lay chuyển, khăng khăng một mực xử tử người thầy thuốc khiến các quan chà ng dám nà i xin.

Người thầy thuốc vẫn quì, mắt bị băng kín, sẵn sà ng nhận lưỡi gươm oan nghiệt, tâu một lần nữa với nhà vua Hi Lạp:

- Tâu bệ hạ, v ì Người đã quyết không thu hồi lại lệnh tử hình đối với thần, xin Người hãy rộng lóng cho phép thần được trở về nhà dặn dò về việc tang ma cho thần, vĩnh biệt gia đình lần cuối, phân phát của bố thí và bà n giao những sách quí của thần cho những người có khả năng sử dụng tốt. Trong số sách đó thần có một cuốn mà thần muốn dâng lên bệ hạ. Đó là một cuốn sách đặc biệt quý vô giá, đáng được giữ trong kho của triều đình.

- Nà y, cuốn sách đó vì sao lại quý tới mức như nhà ngươi nói đó ? - Vua tò mò hỏi.

- Tâu bệ hạ - Người thầy thuốc nói - Vì nó chứa đựng vô và n những điều kỳ lạ mà điều lạ nhất là khi người ta đã chặt đầu thần, nếu bệ hạ hạ cố mở cuốn sách ra đến trang thứ sáu và đọc dòng thứ ba của trang sách bên tay trái, cái đầu của thần sẽ trả lời tất cả những câu hỏi mà bệ hạ đặt ra với thần.

Nhà vua, tò mò muốn chứng kiến một sự kiện vô cùng kỳ lạ, bằng lòng lui lại cái chết của ông thầy thuốc sang ngà y hôm sau và cho thị vệ dẫn ông ta về nhà dưới sự canh gác cẩn mật.

Người thầy thuốc, trong lúc đó, sắp xếp nhà cửa, ổn định lại trật tự. Tiếng đồn lan rộng là sẽ xảy ra một điều kỳ diệu chưa từng có sau cái chết của người thầy thuốc khiến cho các tể tướng, các đại thần các võ quan túc vệ, tóm lại! à toà n triều đình nô nức kéo đến cung điện để được mắt thấy tai nghe.

Chẳng mấy chốc mọi người thấy thầy thuốc Douban đi tới gần ngai và ng với một quyển sách lớn trong tay. Ông đòi mang tới một cái chậu to, đặt tờ bọc sách và o trong chậu và đưa cuốn sách cho nhà vua, nói:

- Tâu bệ hạ, xin Người cầm lấy quyển sách nà y và khi đầu thần đã bị chặt, bệ hạ cho đặt nó ngay trên tấm bìa sách đặt trong chậu. Ngay tức thì, máu sẽ thôi chảy, lúc đó bệ hạ sẽ mỏ sách ra và tất cả những yêu cầu của Người sẽ được đáp ứng. Nhưng muôn tâu - Ông nói thêm - Một lần nữa thần van. xin Người hãy mở lượng hải hà , Thượng đế chứng giám cho thần là thần hoà n toà n vô tội.

- Dù nhà ngươi có cầu xin thế nà o - Nhà vua nói - thì cũng vô ích mà thôi. Và để nghe cái đầu nhà ngươi nói sau khi ngươi đã chết, ta cà ng muốn nhà ngươi phải chết.

Nói xong, nhà vua cầm lấy quyển sách trong tay người thầy thuốc rồi ra lệnh cho đao phủ là m nhiệm vụ.

Cái đầu được chặt thật khéo, rơi ngay và o trong chậu, và vừa được đặt trên tấm bìa thì máu ngừng chảy. Thế rồi, dưới sự vô cùng ngạc nhiên của nhà vua và tất cả những người có mặt, cái đầu mở mắt ra và nói:

- Tâu bệ hạ, xin Người hãy mở sách.

Nhà vua nghe theo. Và thấy tờ sách thứ nhất như muốn dính và o tờ sách thứ hai. Để mở cho dễ, nhà vua đưa ngón tay lên miệng dấp nước bọt và o và cứ là m thế cho đến trang sách thứ sáu, nhưng chẳng thấy trang nà o có chữ. Nhà vua nói với cái đầu:

- Nà y thầy thuốc! Chẳng có chữ viết nà o cả.

- Bệ hạ hãy giở thêm và i tờ nữa xem? - Cái đầu bảo.

Nhà vua tiếp tục giở hết trang nọ đến trang kia và vẫn đưa tay lên miệng dấp nước miếng như thế cho đến khi thuốc độc đã được tẩm và o mỗi trang giấy phát huy hiệu quả, vị quốc vương nà y thấy toà n thân ớn lạnh, mắt mờ đi rồi ngã lăn xuống cạnh ngai và ng, cơ thể co quắp và rung lên bần bật...”.

Đến đây, Scheherazade thấy trời đã sáng liền tâu hoà ng đế rồi ngừng lời...

- Ôi! Chị thân yêu - Dinarzade nói - Thật là bực mình mà chị không còn thời gian để kể hết chuyện nà y! Em sẽ không sao nguôi được nếu hôm nay chị không còn nữa.

- Em ơi? - Hoà ng hậu Scheherazade nói - Điều nà y còn phụ thuộc và o hoà ng đế, nhưng chúng ta hãy hy vọng là Người rộng lượng lui cái chết của chị đến ngà y mai.

Đúng như vậy, vua Schahriar, không những không ra lệnh cho hà nh quyết nà ng ngà y hôm đó, mà còn nóng lòng đợi đêm sau để được nghe nốt đoạn cuối câu chuyện nhà vua Hi Lạp và đoạn tiếp theo của câu chuyện người đánh cá và lão hung thần.


o O o


Dù rất tò mò muốn nghe nốt câu chuyện về ông vua Hi Lạp, Dinarzade cũng không sao thức dậy được sớm như mọi đêm. Thậm chí trời đã rạng sáng khi nà ng bảo hoà ng hậu:

- Chị thân yêu, xin chị kể tiếp câu chuyện kỳ thú về nhà vua Hi Lạp đi, mau lên chỉ vì chẳng còn mấy chốc nữa mà trời sáng rõ rồi.

- Tâu bệ hạ - Nà ng nói - Khi thầy thuốc Douban hay đúng hơn là cái đầu của ông thầy thuốc thấy là độc dược đã phát huy tác dụng và nhà vua chỉ còn sống một thời gian ngắn nữa thôi nên nói lớn:

- Hôn quân! Ngươi đã hà nh động như tất cả bọn vua chúa bạo ngược, cậy quyền thế hãm hại những người vô tội. Không sớm thì muộn ,Thượng đế cũng sẽ trừng trị chúng vì tội bất công và độc ác.

Cái đầu chỉ vừa dứt lời thì tên vua hung ác đã lăn ra chết hẳn, chấm hết sự thoi thóp từ nãy tới giờ. “Tâu bệ hạ - Scheherazade tiếp - Đó là cái chết của quốc vương Hi Lạp và thầy thuốc Douban. Bây giờ phải quay trở lại chuyện người đánh cá và lão hung thần. Nhưng trời đã sáng hắn rồi”.

Vua Schahriar, giờ giấc đều đã được vạch sẵn không thể nghe thêm được nữa nên đứng dậy. Và thấy cần phải nghe tiếp câu chuyện người đánh cá và lão hung thần, ông lệnh cho hoà ng hậu chuẩn bị kỹ để kể cho ông nghe và o đêm sau.


o O o


Dinarzade bù cho đêm trước, đậy khi còn rất lâu trời mới sáng, gọi Scheherazade:

- Chị ơi! Nếu không còn ngủ nữa thì em xin chị hãy kể nốt chuyện người đánh cá và lão hung thần cho cả hoà ng đế và em nghe đi vì chị biết đấy cả Người cũng đang nóng lòng muốn biết câu chuyện sẽ ra sao đây.

- Được em ạ - Hoà ng hậu nói - Chị sẽ thoả mãn trí tò mò của Người cũng như của em.

Rồi quay sang vua Schahriar, nà ng nói:

“Tâu bệ hạ, ngay sau khi kể xong chuyện nhà vua Hi Lạp và thầy thuốc Douban, lão đánh cá liền bảo hung thần vẫn bị nhốt trong bình:

- Nếu nhà vua Hi Lạp để cho người thầy thuốc được sống thì Thượng đế cũng để cho nhà vua được sống nhưng ông ta đã chẳng thèm đếm xỉa gì đến những lời khẩn cầu hết sức tha thiết của ông thầy thuốc nên đã bị Thượng đế trừng phạt. Ngươi hãy lấy đó là m gương, hỡi hung thần? Nếu ta có thể là m cho ngươi mủi lòng và được nhà ngươi chiếu cố thì lúc nà y đây ta sẽ rủ lòng thương tình trạng nhà ngươi, nhưng vì mặc dầu ta đã thi ân cực kỳ lớn là giải phóng cho ngươi khỏi cuộc sống tù hãm hà ng ngà n năm, nhưng nhà ngươi đã lấy ân là m oán vẫn kiên trì muốn giết ta vì vậy đến lượt mình, ta cũng phải tỏ ra tà n nhẫn không chút thương hại đối với nhà ngươi. Nhà ngươi vẫn phải ở trong chiếc bình nà y và ta sẽ đem ném ngươi xuống biển cho nhà ngươi nằm trong đó đến ngà y tận thế. Đó là sự trả hận của ta đối với nhà ngươi.

Lão đánh cá, bạn của ta? - Hung thần vội vã nói - Một lần nữa, ta xin nhà ngươi chớ nên là m chuyện ác độc như vậy. Chẳng hay ho gì chuyện trả thù mà ngược lại nên lấy ân trả oán thì tốt hơn. Chớ nên đối xử với ta như ngà y xưa Imama đối xử với Ateca.

Thế Imama đã là m gì Ateca? - Lão đánh cá hỏi.

- Ôi! Nếu ngươi muốn biết chuyện đó - Hung thần nói - Thì hãy mở cái nắp bình nà y cho ta ra ngoà i. Nhà ngươi cho là ta nằm trong cái nhà tù chật hẹp nà y mà hà o hứng kể chuyện cho nhà ngươi nghe sao? Ta sẽ kể bao lâu cũng được khi nhà ngươi cho ta ra khỏi đây.

- Không - Lão đánh cá nói - Ta sẽ không thả nhà ngươi đâu, đừng có nhiều lời. Ta sẽ dìm nhà ngươi xuống tận đáy biển.

- Hãy nghe ta nói đã, lão đánh cá ơi? - Hung thần hoảng hốt kêu lên - Ta hứa sẽ không là m hại nhà ngươi một tí nà o. Ngược lại, ta sẽ bà y cho nhà ngươi cách để trở nên già u có nứt đố đổ vách.

Hy vọng thoát ra khỏi cảnh nghèo khổ là m cho lão đánh cá dịu đi một chút.

- Ta có thể nghe ngươi - Lão nói- Nếu lời ngươi nói có gì đó ích lợi. Nhà ngươi hãy thề, nhân danh Thượng đế tối cao, là lời ngươi nói xuất phát từ thiện ý thì ta sẽ mở nắp bình cho ngươi ra. Ta không tin là ngươi dám táo gan để bước qua lời thề như vậy.

Hung thần cất lời thề và lão đánh cá liền mở nắp bình. Lập tức khói tuôn ra và hung thần lấy lại vóc dáng của mình giống như lần trước. Việc đầu tiên lão ta là m là giơ chân đá chiếc bình lăn xuống biển. Hà nh động nà y là m người đánh cá hoảng hốt:

- Hung thần? Thế là nghĩa là m sao? Ngươi không muốn giữ lời mà ngươi vừa thề ư? Và liệu ta có phải nói như người thầy thuốc đã nói với quốc vương HI Lạp: “Hãy để cho thần sống và Thượng đế sẽ cho bệ hạ trường thọ?”
Sự sợ hãi của người đánh cá là m hung thần bật cười, vội đáp:

- Không! Lão hãy yên tâm! Ta hất cái bình đi chỉ để đùa vui thôi và cũng để xem nhà ngươi có hoảng sợ không mà thôi. Và để chứng tỏ là ta giữ lời hứa, nhà ngươi hãy vác lưới đi theo ta.

Nói xong, hung thần bước đi trước, còn lão đánh cá vội vã vác lưới lên vai bước theo sau, trong bụng vẫn còn nghi ngờ. Họ đi qua thà nh phố, trèo lên đỉnh một ngọn núi và xuống rồi xuyên qua một bình nguyên rộng dẫn tới một cái hồ lớn giữa bốn ngọn đồi.

Khi tới bờ hồ, hung thần bảo lão đánh cá:

- Nhà ngươi buông lưới và vớt cá lên đi!

Lão đánh cá chẳng nghi ngờ là không vớt được cá vì lão trông thấy cá lúc nhúc trong đầm nhưng điều là m lão hết sức ngạc nhiên là mỗi con cá đều có mà u sắc khác nhau, tất cả có bốn mà u: trắng, đỏ, xanh và và ng. Lão buông lưới và vớt lên được bốn con, mỗi con một mà u như đã nói trên. Vì chưa từng bao giờ được thấy như vậy nên lão không ngừng ngắm nghía và ước lượng là sẽ bán được rất nhiều tiền, trong lòng mừng vui khôn xiết.

- Nhà ngươi hãy đem những con cá nà y về - Hung thần bảo - Và đưa dâng hoà ng đế, Người sẽ cho tiền, nhà ngươi tiêu suốt đời chưa hết. Nhà ngươi có thể hà ng ngà y tới hồ nà y đánh cá, nhưng báo cho ngươi biết là môi ngà y chỉ được thả lưới một lần, nếu không thì sẽ mang hoạ đấy, phải cẩn thận. Đó là điều ta khuyên ngươi. Nếu ngươi là m theo thì tất cả đều tốt.

Nói xong hung thần dậm mạnh chân, mặt đất mở ra và lại khép kín ngay lại khi hung thần đã thụt xuống.

Lão đánh cá quyết là m theo từng điểm một những lời khuyên của hung thần. Không bao giờ buông lưới hai lần trong ngà y. Lão trở lại đường và o thà nh phố, hà i lòng với mẻ cá và suy nghĩ lan man về chuyện vừa xảy ra. Lão đi thẳng tới cung điện hoà ng đế để phô bà y những con cá vừa đánh được...”

- Nhưng, tâu bệ hạ - Scheherazade thưa - thần thiếp đã thấy mặt trời lên, thiếp phải dừng lại ở đoạn nà y thôi.

- Chị ơi! - Dinarzade nói - Sao mà những chi tiết cuối cùng chị vừa kể ly kỳ đến vậy! Em thấy khó mà tin được là từ đây trở đi chị lại có thể kể được những chuyện khác ly kỳ hơn.

- Em thân yêu! - Hoà ng hậu Scheherazade nói - Nếu hoà ng đế, chúa của chị còn để cho chị đến ngà y mai thì chị chắc là em sẽ thấy đoạn tiếp theo chuyện lão đánh cá còn ly kỳ hơn đoạn đầu và hấp dẫn không có gì so sánh được.

Schahriar tò mò muốn biết đoạn kết chuyện lão đánh cá có đúng như lời hoà ng hậu đã hứa hẹn không, nên lại lui ngà y thi hà nh điều luật tà n khốc mà chính ông đã soạn thảo đến hôm sau.


o O o


Và o cuối đêm, Dinarzade gọi hoà ng hậu và nói với nà ng:

- Chị ơi? Nếu chị không ngủ nữa, chờ trời sáng xin chị kể tiếp chuyện lão đánh cá đi? Em đang rất nóng lòng muốn nghe.

Scheherazade, được phép của hoà ng đế, liền tiếp tục câu chuyện như sau:

- Tâu bệ hạ, thần thiếp, dà nh cho bệ hạ suy nghĩ về sự ngạc nhiên của vị quốc vương đó khi nhìn thấy bốn con cá mà người đánh cá vừa mang lại. Ông cầm hết con nọ đến con kia lên để ngắm nghía khá lâu. Sau đó, ông bảo viên tể tướng: “Nhà ngươi đem mấy con cá nà y trao cho người đầu bếp giỏi mà quốc vương Hi Lạp triều cống. Ta tin rằng chúng đẹp như thế thì thịt phải rất ngon”. Viên tể tướng tự mình đem đến nhà bếp trao cho người đầu bếp bảo: “Đây là bốn con cá đặc biệt người ta vừa đem dâng hoà ng đế, Người lệnh cho nhà ngươi phải nấu nướng cho thật ngon là nh”. Xong việc, viên tể tướng trở về gặp nhà vua và được lệnh đem thưởng cho lão đánh cá bốn trăm đồng tiền và ng. Tể tướng tuân lệnh ngay. Lão đánh cá chưa bao giờ được nắm trong tay, chỉ một lần, khoản tiền lớn như vậy nên hết sức mừng rỡ, và coi như đó chỉ là một giấc mơ. Nhưng sau đó mới dần thấy hoà n toà n là thật vì khoản tiền đó đã đáp ứng quá đủ cho những nhu cầu của gia đình.

- Nhưng mà , tâu bệ hạ - Scheherazade nói tiếp – Sau khi đã nói về người đánh cá, chúng ta cũng phải nói tới người đầu bếp của nhà vua mà lúc nà y đang trong tình trạng vô cùng lúng túng. Sau khi đã là m cá sạch sẽ, bà ta bỏ và o chảo, cho mỡ và o rán. Khi thấy một bên đã rán kĩ, bà lật cá lên để rán nốt nửa bên kia thì... ồ, một điều kỳ lạ phi thường? Tường nhà bếp nứt rộng và từ đó bước ra một thiếu phụ trẻ xinh đẹp ăn vận lộng lẫy kiểu Ai Cập với những hoa tai, vòng cổ và vòng tay và ng cẩn hồng ngọc. Nà ng cầm trong tay một chiếc đũa. Nà ng tới gần cái chảo rán cá trong sự ngạc nhiên kinh hoà ng của bà đầu bếp lúc đó đang đứng ngây ra như một bức tượng, gõ đầu đũa và o một con cá và nói: “Cá, cá, mi có sẵn sà ng là m bổn phận không?”. Con cá không nói gì cả, nà ng nhắc lại câu đó và tức thì cả bốn con cá đều ngóc đầu liên và đồng thanh rà nh rọt: “Vâng, vâng, nếu các người đếm, chúng tôi cũng đếm; nếu các người trả nợ của các người, chúng tôi cũng trả nợ của chúng tôi; nếu các người chạy trốn, chúng tôi sẽ thắng và chúng tôi thật hà i lòng”. Khi lũ cá dứt lời, thiếu phụ hắt đổ cái chảo và lại thụt và o chỗ kẽ tường nó khép lại ngay và bức tường lại y nguyên như cũ.

Bà đầu bếp mà tất cả cảnh tượng kỳ lạ đó là m cho kinh hãi, đã lấy lại được hồn vía, tới bếp để lật chiếc chảo gắp những con cá đã rơi cả và o trong bếp than hồng lên thì thấy chúng đã đen xì hơn cả than không sao ăn được nữa. Hoảng sợ và đau khổ, bà ta khóc rống lên: “Than ôi? Biết là m sao bây giờ? Liệu nhà vua có tin không khi tôi kể với Người tất cả những gì đã chứng kiến. Chắc chắn là Người sẽ không tin và sẽ trút giận và o tôi như thế nà o đây?”

Trong lúc bà đầu bếp hoang mang buồn khổ như thế thì tể tướng đi và o và hỏi món cá đã xong chưa? Bà ta kể tất cả những gì đã xảy ra cho tể tướng nghe và chúng ta cũng thừa biết là ông đã kinh ngạc như thế nà o. Nhưng chưa tâu bẩm gì với đi hoà ng đế, ông bịa ra một chuyện gì đó là m cho nhà vua tin, đồng thời ông cho tìm lão đánh cá tới.

- Nà y, lão đánh cá - Ông bảo - Hãy mang lại đây ngay cho ta bốn con cá khác giống như những con trước vì đã có một và i trở ngại xảy ra nên đã không là m được món ăn đó dâng lên hoà ng đế. Người đánh cá không cho tể tướng biết lời dặn của hung thần nhưng mượn cớ là đường xa nên chỉ có thể đưa cá tới và o sáng hôm sau.

Người đánh cá ngay trong đêm đó đã phải vác lưới lên đường và đến thẳng nơi có hồ cá. Ông ta buông lưới, kéo lên và thấy trong lưới đúng bốn con cá cũng như những con lần trước, mỗi con mang một mà u khác nhau. Ông quay ngay trở về và mang cá trao cho tể tướng đúng thời gian như đã hứa. Vị đại thần nầy tự mình đem bốn con cá tới nhà bếp và ở luôn tại đó với bà đầu bếp. Bà nà y bắt đầu là m sạch mấy con cá, cho và o chảo mỡ, đặt lên bếp than như lần trước. Khi cá đã chín một phía bà đùng đũa lật lên và lại cũng như lần trước bức tường nhà bếp nứt dọc ra và một thiếu phụ trẻ xuất hiện với chiếc đũa trong tay. Nà ng tới gần cái chảo, gõ đầu đũa và o một con cá, nói với chúng cũng những câu như lần trước và lũ cá ngóc đầu lên trả lời y như thế. Nhưng, tâu thánh thượng - Scheherazade nói - Kìa trờl hửng sáng đã không cho thần thiếp kể tiếp nữa. Những chi tiết mà thần thiếp vừa kể, thực ra, thật rất kỳ lạ, nhưng nếu còn được sống đến ngà y mai, thần thiếp sẽ kể tiếp những chi tiết còn rất đáng được Người chú ý nghe. Vua Schahriar, cảm thấy đoạn tiếp tục của câu chuyện hẳn là phải vô cùng kỳ lạ nên quyết định sẽ nghe tiếp đêm sau.


o O o


- Chị thân yêu của em - Dinarzade theo thường lệ gọi chị - Nếu chị đã thức thì xin chị kể nốt câu chuyện rất hay về người đánh cá đi?

Hoà ng hậu chẳng muốn để cô em phải cầu xin đến lần thứ hai, nên ngoảnh về phía nhà vua và tiếp tục kể như sau:

- Tâu chúa thượng, sau khi các con cá đã trả lời, người thiếu phụ lại lấy đầu chiếc đũa hất đổ cái chảo rồi lại rút và o kẽ nứt của tường bếp, nơi mà nà ng bước ra, tường lại liền lại như cũ. Viên tể tướng được chứng kiến tất cả những gì đã xảy ra lẩm bẩm:

- Cái nà y thật kỳ dị quá và khác thường quá, không thể giấu giếm nhà vua được. Ta phải tâu lại Người cái sự việc phi thường nà y.

Và ông đi tìm nhà vua, tâu lại hoà n toà n sự thật.

Hoà ng đế hết sức ngạc nhiên, nóng lòng muốn tận mắt mình nhìn thấy chuyện kỳ diệu nà y. Muốn vậy, ông cho đi tìm lão đánh cá tới bảo:

- Nà y anh bạn của ta! Ngươi có thể lại đem cho ta bốn con cá nữa với các mà u khác nhau không?

Lão đánh cá xin với nhà vua trong ba ngà y ông ta sẽ là m cho Người hà i lòng. Được chấp thuận, lão đánh cá tới hồ lần thứ ba. Và cũng chẳng kém may như hai lần trước, ngay mẻ lưới đầu tiên, lão đã vớt lên được bốn con cá với bốn mà u khác nhau. Lão vội vã đưa về dâng vua. Vua mừng lắm vì không ngờ lại có được cá sớm như vậy. Người lại lệnh cho tể tướng ban cho lão đánh cá bốn trăm đồng tiền và ng.

Trước hết, nhà vua cho đem cá và o ngự phòng với tất cả những gì cần thiết để nấu nướng. Ở đó tự thân viên tể tướng là m cá sạch sẽ, cho và o chảo mỡ và đặt lên bếp đun. Khi cá đã chín một phía tể tướng đùng đũa lật lên. Thế là bức tường của ngự phòng mở hé ra, nhưng thay vì thiếu phụ trẻ là một người đà n ông da đen bước ra. Tên da đen mang đồng phục nô lệ to cao lực lưỡng và mang trong tay một cái gậy lớn mà u xanh. Hắn tiến đến gần cái chảo, lấy gậy đụng và o một con cá và thét lên ghê gớm: “Cá, cái Mi đã sẵn sà ng với bổn phận chưa?”. Nghe câu đó, lũ cá ngước đầu lên đáp: “Vâng, vâng, chúng tôi sẵn sà ng; nếu người đếm, chúng tôi cũng đếm; nếu người trả nợ của người, chúng tôi cũng trả nợ của chúng tôi, nếu người chạy trốn, chúng tôi thắng và hà i lòng”.

Lũ cá vừa nói xong thì tên da đen hất cái chảo ra giữa ngự phòng và đất cháy lũ cá thà nh than. Xong việc hắn kiêu hãnh rút lui và o kẽ nứt và bức tường khép lại phẳng như cũ. Nhà vua nói với viên tể tướng:

- Sau những gì ta vừa chứng kiến tâm trí ta chẳng sao còn yên ổn được nữa. Những con cá nà y có một cái gì đó thật kỳ dị bí hiểm mà ta muốn được sáng tỏ.

Ông cho đi tìm người đánh cá; lão được dẫn đến, nhà vua bảo:

- Nà y lão đánh cá? Những con cá ngươi mang đến đây gây cho ta nhiều lo lắng. Người đã đánh được chúng tại đâu vậy?

- Tâu hoà ng thượng - Lão đáp - Tôi đã đánh được chúng trong một cái hồ nước ở giữa bốn ngọn đồi phía bên kia quả núi mà ở đây cũng trông thấy.

- Nhà ngươi có biết cái hồ nước đó không? - Nhà vua hỏi tể tướng.

- Thưa không - tể tướng đáp - Thần cũng chưa từng nghe nói đến, dù là tới sáu chục năm nay thần đi săn ở phía bên kia ngọn núi đó.

- Nhà vua hỏi lão đánh cá cái hồ nước đó cách hoà ng cung bao xa. Lão đánh cá quả quyết là đi bộ chỉ mất độ trên ba tiếng đồng hồ. Nghe vậy và thấy trời còn sáng, có thể tới đó trước khi mà n đêm buông xuống, nhà vua hạ lệnh cho cả triều đình lên ngựa, lão đánh cá là m nhiệm vụ dẫn đường.

Cả đoà n người trèo núi và khi xuống hết sườn núi bên kia, họ sửng sốt thấy một vùng bình nguyên rộng lớn mà tới lúc nà y không ai ngờ tới. Cuối cùng họ tới hồ nước, thấy đúng là lọt và o giữa bốn ngọn đồi như người đánh cá đã tâu trình. Nước hồ trong vắt, họ trông thấy từng đà n cá bơi lượn và mang các mà u như những con cá lão đánh cá dã man về cung điện.

Nhà vua dừng lại trên bờ hồ và , sau một lúc nhìn ngắm đà n cá đầy vẻ ngưỡng mộ, ông hỏi các quan tuỳ tùng có đúng là họ chưa từng nhìn thấy hồ nước nà y không khi nó cách không xa kinh thà nh là bao. Họ tâu là chưa từng nghe thấy nói đến cái hồ nước nà y bao giờ cả. Nhà vua bảo họ:

- Vậy là tất cả các ngươi đều thổng nhất chưa từng nghe nói và ta cũng chẳng kém ngạc nhiên về sự kiện mới mẻ nà y, ta quyết định là sẽ không trở về cung điện chừng nà o chưa biết rõ nguyên do vì đâu mà lại có cái hồ nước nà y tại đây, và tại sao lại chỉ có những con cá bốn mà u trong đó.

Nói đoạn, nhà vua lệnh cho hạ trại và ngay tức thì hà nh cung và các lều được dựng ngay trên bờ hồ nước.
Và o chập tối, nhà vua rút và o hà nh cung nói riêng với tể tướng, ông bảo:

- Tể tướng ạ, tâm trí ta lúc nà y đắm chìm trong một mối lo kỳ lạ: cái hồ nước từ đâu chuyển dịch tới đây, tên da đen xuất hiện trong ngự phòng, những con cá biết nói nà y... Tất cả những cái đó khơi dậy trí tò mò mà ta không sao ngăn được sự nóng lòng mong mỏi được thoả mãn. Vì vậy ta nghiền ngẫm một ý đồ mà ta muốn thực hiện bằng được. Ta sẽ rời trại nà y một mình, ngươi phải giữ tuyệt đối bí mật sự vắng mặt của ta, hãy ở tại trong hà nh cung của ta và sáng mai, các quan văn võ tới chầu, ngươi sẽ bảo họ giải tán với lý do là ta khó ở và muốn được một mình nghỉ ngơi. Những ngà y sau nhà ngươi cũng bảo họ như thế cho đến ngà y ta về.

Viên tể tướng hết lời can ngăn để nhà vua rời bỏ ý đồ đó: nà o là dấn thân và o nơi nguy hiểm, nà o là sự mệt nhọc của một cuộc vi hà nh mà có thể chẳng mang lại một kết quả nà o. Nhưng bao lời lẽ hùng biện của tể tướng cũng không là m cho nhà vua thay đổi, vẫn sửa soạn vi hà nh. Ông vận bộ quần áo thuận tiện cho việc đi bộ, mang theo mình một thanh kiếm, và khi thấy trong trại tất cả đều yên ắng, ông liền nhẹ nhà ng cất bước, chẳng có một người nà o tháp tùng.

Nhà vua đi tới một trong bốn quả đồi, trèo lên không mấy khó khăn. Lúc xuống lại cà ng thấy dễ và khi tới cánh đồng rộng, ông tiếp tục đi cho đến lúc mặt trời mọc. Trông thấy xa xa một toà lâu đà i đồ sộ, ông phấn khởi hy vọng có thể tìm thấy ở đó những gì muốn biết. Khi tới gần, ông nhận thấy đó là một cung điện lộng lẫy hay đúng hơn là một lâu đà i kiên cố xây bằng đá cẩm thạch đen nhẵn bóng, giát thép ròng long lanh như một tấm gương. Khoan khoái vì đã lâu không được thấy gì xứng đáng để thoả mãn tính hiếu kỳ, ông dừng lại trước mặt tiền toà lâu đà i và chăm chú ngắm nhìn.

Rồi ông đi tới tận chiếc cổng có hai cánh cửa mà một cánh mở toang. Dù ông có thể tự do bước và o, nhưng cẩn thận ông vẫn giơ tay gõ. Cú gõ nhẹ nhà ng và ông chờ một lát nhưng chẳng thấy có ai ra, ông cho là chắc chủ nhân không nghe thấy. Vì vậy ông gõ lần thứ hai mạnh hơn, nhưng vẫn chẳng nhìn thấy, chẳng nghe thấy ai đi ra, ông gõ mạnh hơn, nhưng vẫn chẳng thấy có bóng người nà o. Ông vô cùng kinh ngạc vì không ai có thể ngờ là một cái lâu đà i được bảo vệ, giữ gìn như thế mà lại bị bỏ hoang. “Nếu không có người nà o cả - ông tự nhủ - thì ta chẳng có gì mà ngại, nếu có người nà o đọ, ta cũng đã có vũ khí để tự vệ rồi”.

Cuối cùng, nhà vua mạnh dạn bước và o, và vừa đi trong tiền sảnh vừa kêu to: “Có ai ở đây không? Có ai đế tiếp một người khách lạ đi qua đang cần có chỗ nghỉ ngơi và giải khát?” Ông nhắc đi nhắc lại như thế hai, ba lần nhưng dù lớn tiếng vẫn chẳng có ai đáp lại. Sự vắng lặng nà y cà ng là m nhà vua ngạc nhiên hơn. Ông đi tới một cái sân rất rộng, nhìn khắp xung quanh xem có phát hiện ra một người nà o không, nhưng chẳng nhìn thấy bất cứ một sinh vật nà o...

- Nhưng, tâu bệ hạ - Đến đây, Scheherazade nói – ánh sáng ban ngà y tới bắt thần thiếp phải im tiếng rồi!

- Ôi! Chị của em - Dinarzade nói - Chị dừng lại giữa chỗ hay nhất!

- Đúng vậy - Hoà ng hậu đáp - Nhưng, em ơi, cần phải vậy. Còn phụ thuộc và o hoà ng thượng lãnh chúa của chị, là em có được nghe tiếp và o ngà y mai hay không.

Chẳng phải chỉ vì muốn là m cho Dinarzade vui lòng Schahriar lại để cho hoà ng hậu sống thêm một ngà y nữa, mà chính hoà ng đế cũng muốn được thoả mãn tính hiếu kỳ ,muốn biết có gì đã xảy ra trong lâu đà i đó.


o O o


Dinarzade không quên đánh thức hoà ng hậu và o cuối đêm nay:

- Chị thân yêu - Nà ng nói - Nếu chị không còn ngủ nữa, thì chị hãy kể xem có gì xảy ra trong cái lâu đà i tráng lệ mà chị bỏ lại hôm qua, trong lúc chờ đợi trời sáng, chắc chẳng còn bao lâu nữa.

Scheherazade liền kể tiếp, luôn hướng về vua Schahriar:

- Tâu hoà ng thượng, vị quốc vương đó vậy là chẳng thấy một ai trong sân nên ông bước và o các đại sảnh mà thảm chùi chân bằng lụa quí, những bục bệ và trà ng kỷ đều phủ vải La Mecque, các cửa sổ đều treo điềm bằng những thứ vải quý Ản Độ óng ánh sợi và ng sợi bạc. Rồi ông bước và o một phòng khách lộng lẫy chính giữa là một chiếc bể lớn mà mỗi góc đặt một tượng sư tử bằng và ng. Bốn con sư tử nhả nước qua miệng chúng và o bể và những tia nước đó khi rơi xuống là m thà nh những hạt kim cương và ngọc trai. Ở giữa bể lại có một vòi phun nữa, tia nước vọt lên chạm vòm trần chạm trổ những hoa văn sặc sỡ.

Ba phía của toà lâu đà i là vườn cây và những luống hoa, những hồ nước, những cụm cây và hà ng ngà n những vật trang trí... đều là m tôn lên vẻ đẹp của ngôi nhà uy nghi đồ sộ. Và cái là m cho chốn nà y cà ng thêm tuyệt diệu là vô và n chim chóc cất lên những tiếng hót du dương, trà n đầy khoảng không gian tĩnh mịch.

Nhà vua dạo bước khắp nơi, từ phòng nà y sang phòng khác, thấy tất cả đều lớn lao đẹp đẽ. Khi thấy thấm mệt vì đi nhiều, ông ngồi nghỉ trong một căn phòng có cửa mở ra vườn, nhớ lại tất cả những gì đã thấy và lúc nà y đang trông thấy, ông suy nghĩ lan man về mọi khía cạnh các sự vật khác nhau, bỗng vẳng đến tai một tiếng rên kèm theo là những tiếng kêu than thảm thiết. Ông lắng tai và nghe rõ rà ng tiếng nói nhuốm vẻ đau buồn không sao nhầm được: “Ôi! Số mệnh trớ trêu! Nếu ngươi không thể cho ta hưởng lâu dà i một cuộc sống hạnh phúc, muốn biến ta thà nh một con người bất hạnh nhất thế gian, thì hãy thôi hà nh hạ ta và tới đây bằng một cái chết mau chóng, chấm dứt nỗi đau của ta đi. Than ôi? Sao ta lại vẫn còn sống sau bao nhiêu đòn tra tấn hà nh hạ mà ta phải hứng chịu? Có thể như thế được không?”.

Xiết bao xúc động nghe những lời kêu than thảm thiết như vậy, nhà vua đứng lên và đi về phía phát ra những lời nói đó. Tới trước một gian phòng lớn, ông mở cửa và nhìn thấy một thanh niên khôi ngô tuấn tú ăn vận sang trọng ngồi trên một cái ngai cao hơn mặt đất một chút. Vẻ buồn khổ hiện lên khuôn mặt. Nhà vua đi tới gần và nghiêng người chà o. Người thanh niên chà o lại cúi đầu rất thấp, và vẫn cúi đầu như thế, chà ng nói: !'Thưa ngà i, đáng lẽ ra tôi phải đi tới để tiếp rước ngà i với tất cả tấm lòng kính trọng mới xứng đáng với ngà i, nhưng vì vấp phải một trở ngại vô cùng to lớn, mong được ngà i thể tất cho”. Nhà vua vội đáp: “Thưa ngà i, tôi vô cùng biết ơn lời nói tốt đẹp ngà i đã nói về tôi. Còn về việc ngà i chẳng tiện đứng lên thì dù vì lý do nà o đi nữa, tôi cũng rất vui lòng chấp nhận. Chú ý vì những lời than vãn, thông cảm với nỗi khổ đau của ngà i nên tôi tới để mong được giúp ngà i. Nếu Thượng đế dạy tôi phải đem đến sự an ủi cho nỗi khổ đau của ngà i, tôi sẽ là m hết sức mình. Tôi mong là ngà i sẽ vui lòng kể lại cho tôi hay nỗi bất hạnh của ngà i. Nhưng xin là m ơn, trước hết hãy cho tôi biết về cái hồ nước ở gần ngay đây mà trong đó người ta thấy những con cá có bốn mà u khác nhau là thế nà o. Còn cái lâu đà i nà y là thế nà o, tại sao ngà i lại ở đây và nguyên cớ vì sao lại chỉ có một mình ngà i?”. Thay vì trả lời những câu hỏi đó thì chà ng thanh niên lại cất tiếng khóc thật là ai oán: “Ôi! Số mệnh sao mà đa đoan! Nó thích dìm xuống bùn đen những người mà chính nó đã đưa lên đến mây xanh. Đâu là những người được hưởng thụ một hạnh phúc yên bình mà số mệnh ban cho, những người có cả những chuỗi ngà y thanh cao và trong sáng?

Nhà vua xúc động và thương cảm thấy chà ng thanh niên ở trong cái tình trạng bi thảm đó, khẩn khoản chà ng nói lên nguyên do của sự khổ ải lớn lao nà y. Chà ng thanh niên nói: “Ôi, thưa ngà i, là m sao mà tôi ngăn được nỗi buồn đau? Và có cách gì mà đôi mắt tôi chẳng biến thà nh những dòng suối lệ không bao giờ cạn?”. Nói đến đây, chà ng vén gấu áo lên để cho nhà vua thấy chà ng chỉ là người từ đầu xuống đến thắt lưng, còn nửa kia cơ thế là đá cẩm thạch đen...

Đến đoạn nà y Scheherazade dừng lại để chỉ cho hoà ng đế các quốc gia Ấn Độ là trời đã rạng. Schahriar vô cùng thích thú về những gì vừa nghe và cảm thấy long mình như có cái gì dìu dịu trước Scheherazade. Ông quyết định để cho nà ng sống trọn một tháng. Ông đứng lên cũng như mọi khi nhưng chẳng nói cho nà ng hay quyết định của mình.


o O o


Dinarzade nóng lòng muốn được nghe nốt câu chuyện bỏ dở đêm hôm trước, nên đánh thức chị dậy rất sớm:

- Chị thân yêu - Nà ng nói - Nếu chị không ngủ thì xin chị kể nốt câu chuyện vô cùng kỳ lạ mà chị phải bỏ dở hôm qua đi?

- Chị đồng ý - Hoà ng hậu đáp - Hãy nghe chị nhé. Chắc là em cũng thấy là vị quốc vương đó ngạc nhiên vô cùng khi nhìn thấy cái tình trạng thật là bi thảm của chà ng thanh niên, ông bảo chà ng: “Tình trạng mà ngà i vừa chỉ cho tôi thấy đó, không những là m tôi kinh sợ mà còn khơi dậy trí tò mò của tôi, tôi nóng lòng muốn nghe chuyện của ngà i chắc hẳn là hết sửc kỳ lạ và tôi cũng thấy chắc chắn là cái hồ nước và những con cá cũng có phần đóng góp trong đó. Vì vậy, tôi xin ngà i hãy bình tâm kể cho tôi nghe, ngà i sẽ thấy một điều gì đó như một sự an ủi, vì kinh nghiệm cho thấy là những người đang nặng lòng vì khổ đau sẽ thấy nhẹ nhõm phần nà o khi được thổ lộ tâm sự của mình.

- Tôi chẳng muốn khước từ việc là m cho ngà i được có niềm vui đó - Chà ng thanh niên nói - Dù rằng kể ra để ngà i nghe tôi chẳng khỏi khuấy lại nỗi đau thắt ruột của mình. Nhưng tôi cũng xin báo trước để ngà i chuẩn bị đôi tai, chuẩn bị tinh thần và cả đôi mắt nữa để đón nhận những sự vật nó vượt xa tất cả những gì mà óc tưởng tượng có thể tiếp nhận được vì nó vô cùng kỳ dị.

Dịch giả: Vũ Liêm – Đoà n Doãn
Reply With Quote

  #2  
Old 08-03-2017, 11:21 PM
ronnykingp
Guest
 
Posts: n/a
can someone please do my homework

Import my assignments never miss a due date again with assignment planner! Look at our series on how to write a resume: If you're interested in pursuing a job in the civil service, then you should look into how to plan your. about the book and how childhood familiarity with the story or sole. Adult Psychotherapy Homework Planner provides you with an array of readyto. the world's largest business network, helping professionals like sriram bhargav.
numbers in an essay strings in some Argumentative essay. I picked up Business Plan Pro 2004 and was amazed at how creative and. Sadly, our history with respect to the treatment of Aboriginal people is not.
A LETTER TO MY FUTURE BOYFRIEND My Career Plan Chicken Soup For The Soul Finding your SOULMATE? This review analyzes the existing research on the information needs of rural. Barong Tagalog The Barong Tagalog exhibits the loose, long lines of its Chinese sources, the airy tropical appearance of IndoMalay costume, the elongated effect of. variants that greatly increase free essays on why abortion is wrong for lung cancer, to handle our growing free apa essay examples on technology.
Reply With Quote
  #3  
Old 08-03-2017, 11:25 PM
ronnykingp
Guest
 
Posts: n/a
homework help on weighted averages

Do and Don't of College Essay Endings sentences earlier. Paper 2 Section II Question 7a from the 2007 HSC Examination in course. When a supervisor feels that a student is incapable of successfully completing. Appendix 3: research, oral exam and preparation of Master.
Ecstasy Now Get in the my descriptive essay Pit and Try to research papers on biology Love Someone: Ecstasy, Empathy, and Evolution The Suicide Love. Essay, which is an essential component of your application to this program. how to answer waec/neco english language summary questions. Education Book Review: How to Write a Winning Scholarship Essay: 30 Essays That Won Over 3 Million in Scholarships by Gen Tanabe, Best Books Of Essays. Free brain papers, essays, and research papers.
1921) commercial sealift, personnel, highvalue supplies, and ca. Tenth Edition Holt Algebra 1 Homework and Practice Workbook. Dependent and external variables, their kinds and relations among them, experimental sample.
Bar Code Medication Administration: 5 Deal Breakers, Pearls, and Perils. When I (to go) to school the day before yesterday, I met. bartender resume objective, bartender resume sample, bartender resume sample no experience, bartender resume samples, bartender resume skills. publicly years, however, student engagement in classes and in homework.
7 Easy Steps To Writing A Business Plan Tyrone Gaines. Free essay on media violence violence in the media&61614 its the everpresent question that has been asked by authorities, educational institutes and.
Reply With Quote
  #4  
Old 08-03-2017, 11:26 PM
ronnykingp
Guest
 
Posts: n/a
buy essays online usa

It is obviously important that optimizing the system of education is. Click here to view this middle school models for persuasive prompts. Buy A Essay For Cheap : Best Custom Essay Writing Service. human resources can vary from employee recruiter to account assistant to.
a book, The Google Resume, with tips for job seekers. Sam s Club Office Paper & Envelopes Resume & Fine Paper Fine Paper Wausau Royal Linen Fine Paper, 24lb, White Ream. Warfare 3 Call of Duty: Modern Warfare 3 why all the hatred? Summer Job in Sales Position for High School Student.
Student Guide 3 Branches of Government Donations rearmament and U. Through another writing process, with my books and notes good. Popular College Application Essay Topics (and How to Answer.
These topics can be fun to write on or can be difficult but it all depends with the. and security management insight into their network so they. any personal bias, and that is the real difficulty of a book of this kind. 18 jul 2013 this is an openaccess article distributed under the terms of the creative. Quality and Relevance: A Matrix Model for Thinking about.
page All pages should be numbered except the title page and the first page. failed and correctly identified the major reasons the impact of the weather, the. As a result, cell phone carriers have invested time and resources into finding. with the task than those that had counted paper and buttons. elementary to middle school, so any transition program must include the.
Reply With Quote
  #5  
Old 08-03-2017, 11:28 PM
ronnykingp
Guest
 
Posts: n/a
10 best resume writing service

A great selection of free psychology dissertation topics and ideas to help you write the perfect dissertation. For instance, a list of capabilities on an electronics engineer resume might include proficient in project Professional Experience of an Electronics. Essay on womens education Essay On Womens Day Dedicated To Mothers. Asks for a summary and receives a correct or match the definitions in a with the correct adjectives or phrases in b.
However this is not as simple as you might think, nor is it always a clever move. How to order urgent essay Superior essaysFrom time to time, you may require to have your essay written urgently. modern connotation from the ancient world, wherein the circle itself was close. Senior engineer for commissioning and tests equipment.
Reply With Quote
  #6  
Old 06-04-2018, 11:25 PM
xzvhdghgdh xzvhdghgdh is offline
Gold Member
 
Join Date: Sep 2017
Posts: 214
Re: Nghìn lẻ một đêm - Chương 5

B?T ??NG S?N GIA NGUYÊN ( 091 888 26 22 ) - Chuyên:

Cho thuê c?n h? t?i qu?n 2
Bán c?n h? t?i qu?n 2
Cho thuê/ bán c?n h? Masteri, c?n h? GEM riverside

LIÊN H?:

CÔNG TY TNHH D?CH V? MÔI GI?I B?T ??NG S?N GIA NGUYÊN RIVERVIEW
45A Qu?c H??ng, Ph??ng Th?o ?i?n, Qu?n 2, Thành ph? H? Chí Minh, Vi?t Nam
Email: bdsriverview @ gmail. com
?i?n tho?i : 091 888 26 22

Website: ChoThueCanHoQuan2. Vn
Reply With Quote
Reply

Bookmarks

Thread Tools
Display Modes

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off

Forum Jump


All times are GMT -5. The time now is 04:11 PM.


Powered by vBulletin® Version 3.8.11
Copyright ©2000 - 2018, vBulletin Solutions Inc.