VuiLen.com ChitChat Music Book Contact
Hat Cho Nhau Nghe, Chit Chat, Choi Games
CLICK HERE
Hat Cho Nhau Nghe, Chit Chat, Choi Games
CLICK HERE



Go Back   Forum.vuilen.com > News and Magazines > Love and Mariage
forgot Password
Register

Love and Mariage Tình Yêu và Hôn nhân ........... Phụ nữ và xã hội .

Reply
 
Thread Tools Display Modes
  #1  
Old 01-22-2013, 04:29 AM
phu_dung_tim
Guest
 
Posts: n/a
Chiếc bánh chưng méo

Chiếc bánh chưng méo



Trong nhà tôi là đứa ăn các món là m từ nếp giỏi hơn cả. Cơm nếp, xôi, bánh hấp... những thứ là m từ nếp tôi đều thích, bánh chưng lại cà ng khoái hơn.
Mẹ biết sở thích đó của tôi nên ngà y Tết thứ mà mẹ lo đầu tiên là chuẩn bị loại gạo nếp ngon để nấu bánh chưng. Chiếc nồi quân dụng năm nà o cũng chất đầy ứ ự. Hà ng xóm sang chơi thấy vậy hỏi: Nhà có một nắm người mà nấu nồi bánh to dữ vậy? Mẹ cười, bảo: “Nấu cho con gái ăn dần… cả năm”.



Bố tôi đóng quân xa nhà , rất ít khi được về đón Tết nên mọi thứ mẹ phải tự lo liệu, kể cả việc gói và nấu bánh chưng. Nhìn những chiếc bánh vuông vức, đều đặn xếp ngay ngắn trên bà n, đứa trẻ con là tôi ngà y ấy lòng đầy phấn khích xen lẫn khâm phục bà n tay khéo léo của mẹ.
Lớn lên, tôi đi học xa nhà , mỗi dịp cuối năm lại háo hức và nôn nao nhớ mà u lá, mùi bánh chưng quen thuộc. Để rồi khi bước về nhà , nhìn thấy bó lá dong xanh thẫm lại reo lên sung sướng. Mẹ cốc đầu tôi, mắng: “Lớn rồi mà cứ như trẻ con ấy”. Năm nà o cũng vậy, hết thời gian nghỉ Tết, tôi trở lại trường, trong ba lô không thể thiếu những chiếc bánh chưng. Tôi say sưa “quảng cáo” với chúng bạn về những chiếc bánh chưng vừa dẻo vừa thơm, giọng đầy tự hà o: “Bánh do mẹ tớ là m đấy”.

Tụi bạn trong phòng nhiều đứa chưa gặp mẹ tôi nhưng cũng ít nhiều biết về bà qua những chiếc bánh chưng tôi mang từ quê lên. Người bạn trai đầu tiên của tôi cũng vậy. Anh ngưỡng mộ mẹ tôi qua cách tôi nói về bà và anh giống tôi ở điểm đều thích ăn thức ăn là m từ nếp.

Tết đó, Tết năm đầu tiên ra trường đi là m, tôi đưa anh về thăm nhà . Vì muốn dà nh cho mẹ điều bất ngờ nên tôi không báo trước. Khi nhìn thấy con gái về nhà bẽn lẽn bên một chà ng trai, mắt mẹ ánh lên niềm hạnh phúc xen lẫn bối rối: “Sao không báo trước để mẹ chuẩn bị đồ ăn?”. “Không cần đâu, anh ấy cũng giống con, dễ nuôi lắm, chỉ cần mẹ cho bọn con ăn bánh chưng thay cơm là được rồi”. Nói rồi, tôi kéo tay anh ra bà n, nơi những chiếc bánh vừa được vớt lên cho ráo nước để anh được “mục sở thị”. Nhưng tôi sững lại khi trước mặt mình là những chiếc bánh không giống như khuôn hình đã từng in trong tâm trí của tôi. Có chiếc méo, có chiếc vẹt hẳn một góc. Tôi bối rối vì mất điểm với anh.

Bữa cơm tối, tôi phụng phịu với mẹ: “Năm nay, mẹ gói bánh xuống tay rồi”. Anh liền bấm tay tôi rồi đấu dịu: “Tiêu chuẩn của em cao quá đấy. Cả chục cái bánh, cũng có cái nà y, cái thế kia”.

Mẹ cười, nụ cười pha chút ái ngại. Tối hôm đó, lúc ngồi bếp rang hạt dưa với đứa em họ cạnh nhà , nó rỉ tai tôi nói nhỏ: “Tháng trước, mẹ chị bị ngã, tay đau giờ vẫn chưa khỏi, mẹ chị dặn em là không được báo với chị kẻo chị lo”.

Đêm 30, nhìn mẹ đứng trước chồng bánh chưng, cố nắn lại những chiếc bánh méo cho vuông vức, tôi bước lại gần, vòng tay ôm lấy mẹ.

Theo PNO
Reply With Quote

Reply

Bookmarks

Thread Tools
Display Modes

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off

Forum Jump


All times are GMT -5. The time now is 10:29 PM.


Powered by vBulletin® Version 3.8.11
Copyright ©2000 - 2019, vBulletin Solutions Inc.