VuiLen.com ChitChat Contact
Hat Cho Nhau Nghe, Chit Chat, Choi Games
CLICK HERE
Hat Cho Nhau Nghe, Chit Chat, Choi Games
CLICK HERE



Go Back   Forum.vuilen.com > News and Magazines > Love and Mariage

Reply
 
Thread Tools Display Modes
  #1  
Old 10-26-2011, 06:45 AM
phamtrang2441990
Guest
 
Posts: n/a
Em và định mệnh!

Em và định mệnh!



Năm tôi 22 tuổi mẹ nói với tôi rằng: "Vì con cho nên mẹ mới sống với bố đến bây giờ để con đủ lớn, đủ hiểu để không oán trách mẹ". Và bố mẹ tôi ly hôn, tôi trách mẹ tại sao không ly hôn từ ngà y xưa? Từ những ngà y tôi còn nhỏ dại để cho mẹ tôi sống đỡ khổ hơn.

Tôi lớn lên trong nước mắt, vất vả và cô đơn. Hơn ai hết tôi thấu hiểu nỗi đau khi vợ chồng sống với nhau không có tình yêu và hạnh phúc. Cuộc sống của bố mẹ tôi là thế, như một chiếc ly đã nứt từ rất lâu. Chỉ còn đợi thời gian để vỡ.

Sau đó tôi sống với mẹ, với số tiền chia đôi từ căn nhà của bố mẹ đã bán sau khi ly hôn. Chỉ có vậy, tà i sản sau 22 năm của bố mẹ tôi chỉ có thế.

Tôi kết hôn năm 25 tuổi, tôi quen em khi và o là m việc tại một công ty mà em đang là m tại đó. Chúng tôi thường trò chuyện và tranh luận với nhau về công việc, về cuộc sống, về những vấn đề mà chúng tôi có thể nói. Lúc thì qua điện thoại, lúc thì qua yahoo và cả trực tiếp. Tôi cô đơn, tôi cần một ai đó. Và tôi chọn em.

Tôi chọn em bởi mẹ tôi cũng chọn em, bởi tôi thấy tôi và em có thể sống với nhau. Em thua tôi 4 tuổi, và chúng tôi kết hôn sau 9 tháng từ ngà y quen biết và yêu.

Tôi có yêu em không? Em có yêu tôi không? Hai dấu hỏi mà tôi không thể trả lời, bởi em nói: mẹ cứ giục em lấy chồng!

Vợ - Con

Sau khi cưới em vẫn đang theo học trung cấp kế toán tại chức, tôi thôi việc vì không muốn là m việc cùng công ty với vợ và cũng vì mâu thuẫn với sếp. Tôi theo học sửa ĐTDĐ ở Thủ Đức nơi em học và nhà bố mẹ em ở đó. Sáng tôi đưa em ra xe của công ty đi là m rồi tôi lên Thủ Đức học, chiều tôi về nhà bố mẹ vợ đợi em học xong chúng tôi cùng về nhà ở Biên Hoà .

Sau khi học xong tôi mở tiệm là m ĐTDĐ ở Thủ Đức nhưng vì không có vốn nên chúng tôi đã dẹp tiệm sau hai tháng. Chúng tôi về Biên Hoà , em vẫn đi là m còn tôi thì thất nghiệp, thế là có chuyện. Em nói tôi không chịu phụ vợ là m việc nhà , gia đình vợ nói tôi ăn bám. Rồi chuyện xảy ra lớn hơn khi những va chạm trong cuộc sống ngà y cà ng nhiều, em viết đơn ly hôn. Tôi ký! Em về nhà mẹ khi cả hai bên gia đình đều nói em quá đáng. Tôi biết gia đình em chỉ nói miệng vậy thôi, chứ nhà em nói tôi ăn bám tôi lười biếng và coi tôi không bằng một đứa trẻ lên ba.

Gần hai mươi ngà y sau thì mọi chuyện cũng nguôi dần, tôi đón em về nhà . Nhưng cũng từ lúc đó tôi nhận thấy tình cảm tôi dà nh cho em không như lúc trước. Mẹ tôi thì bực tức không nói gì.

Vợ tôi có thai sau khi cưới gần một năm, vì chúng tôi kế hoạch đợi em học xong. Cũng thời gian đó thì công ty em giải thể, em ở nhà dưỡng thai. Tôi đi là m với đồng lương eo hẹp nên mẹ tôi cũng giúp đỡ nhiều. Vợ tôi sinh một bé trai kháu khỉnh và dễ thương. Khi con thôi nôi cũng là lúc em đi là m, em xin tôi và mẹ chồng cho em lên nhà ngoại là m và giữ con chứ ở nhà ai cũng đi là m mà con nhỏ giữ nhà trẻ thì xót con. Vậy là vợ tôi và con lên ngoại.

Hơn hai năm hôn nhân, tôi buồn nhiều hơn vui. Tôi buồn vì gia đình em coi thường tôi ra mặt, tôi buồn vì cách cư xử của em. Em nói chuyện với mẹ chồng mà tôi còn thấy không hiểu em có suy nghĩ khi em nói như vậy hay không. Em cư xử với tôi cũng thật quá đáng. Hà ng xóm nói tôi sao hiền thế để cho em bắt nạt… Tôi chỉ biết lặng im, đứng ở giữa hai người tôi trên đe dưới búa, nói ra thì lại bảo bênh vợ hay bênh mẹ.

Cứ thế tình cảm của mẹ dà nh cho em không còn, bà chỉ thương và quý đứa cháu nội. Tôi thì thấy như tình cảm và tình yêu dà nh cho em đã không còn. Đã có lúc tôi cảm thấy yêu vợ, rất yêu.

Hiện nay thỉnh thoảng tôi lên thăm con, thỉnh thoảng em đưa con về nhà . Hà ng tháng tôi vẫn đưa tiền cho con mua sữa và không hề đả động gì đến tiền lương em đi là m.


Biết em mệt mỏi và buồn rất nhiều tôi cà ng muốn được ở bên an ủi và động viên em... (Ảnh minh họa)


Tôi đang thất nghiệp, em cũng vẫn nhận tiền cho con dù tôi biết mẹ em nói đi là m được bao nhiêu tiền thì để đó còn con thì bà ngoại nuôi cho một năm. Em chưa bao giờ hỏi tôi ở nhà sống chết thế nà o? Có tiền hay không? Em không cần biết, em chỉ quan tâm xem tới ngà y tôi có đưa tiền cho con hay không.

Buồn và cô đơn!

Em – Định mệnh

Tôi đi gặp em, nói đúng hơn là tôi đi "tìm gặp em" sau khi xem tấm hình từ một người bạn chụp buổi đi câu cá. Tấm hình đó không phải chủ ý chụp em, mà chỉ là em nằm sau khuôn hình của một người khác. Người bạn của bạn tôi đã dẫn em đi chung. Thế là tôi gặp em tại một tiệm massage, nơi em là m việc. Không hiểu ma xui quỷ khiến thế nà o mà tôi lại đi tìm em, ngỡ ngà ng vì em xinh hơn tôi nghĩ, vì trong hình thì em cũng rất bình thường nếu không nói là xấu. Vậy là tôi quen em, thời gian chúng tôi nói chuyện qua điện thoại nhiều hơn là thời gian chúng tôi gặp mặt.

Rồi chúng tôi thích nhau. Có lẽ là vậy, vì em nói với tôi rằng em rất chảnh, em không nói chuyện với ai lâu bao giờ. Thế mà giờ đây tôi và em nói chuyện với nhau hà ng giờ mà không chán.

Sáu ngà y sau khi quen, sau khi nhận ra rằng tôi đã yêu em, đã bị sét đánh, tôi đã nói với em rằng tôi có vợ, có con rồi. Em khóc, em khóc rất nhiều và em cũng chấp nhận tôi. Cứ thế chúng tôi gặp nhau khi thì ở quán cà -phê, khi thì ở chỗ em là m. Vì tôi nhớ em rất nhiều chỉ muốn gặp em mà thôi. Em cũng thế, cũng nhớ và yêu tôi nhiều. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng em là m nghề đó thì em là người hư hỏng. Vì bên em tôi cảm nhận được như ai đó đã nói “Em không vì tiền mà hư hỏng, mà vì cần tiền em buộc phải hư hỏng”. Em và chị em cùng là m gửi tiền về quê cho cha mẹ sửa nhà vì nhà em là nhà lá mùa nước lên lại ngập. Quê em ở Hậu Giang, miền tây nơi mà tôi đi xa nhất cũng chỉ tới Bến Tre. Tôi muốn được về quê em, muốn được thăm ba mẹ em.

Em ở phòng trọ cùng chị gái, khoảng mười ngà y sau khi quen em mới cho tôi biết phòng trọ em ở. Chị em không biết tôi đã có vợ con rồi, vì em và tôi không nói. Tôi qua chỗ em bất cứ khi nà o em rảnh, cứ thế cho tới sinh nhật em tôi lờ mờ nhận ra em có người khác ngoà i tôi… Ngà y hôm sau em nói với tôi em đã quen một người mấy tháng trước, nhưng người đó và gia đình ra chuyển ra ngoà i Bắc sinh sống và hai người vẫn liên lạc với nhau qua điện thoại hà ng ngà y. Tôi như chết đi mặc dù biết rõ mình đã có vợ, có con nhưng tôi vẫn ích kỷ chỉ muốn em là của riêng tôi. Em trẻ lắm, em thua tôi mười tuổi nhưng những suy nghĩ của em thì rất người lớn. Em cứng rắn và chịu đựng giỏi những lúc vợ con tôi về nhà . Những lúc như vậy tôi không thể nói chuyện điện thoại cùng em, những lúc như vậy em buồn, em không ngủ được cả đêm mặc dù em luôn mong tôi được hạnh phúc bên vợ và con. Tôi sợ những lúc như thế, sợ em buồn.

Ngà y 18-10 vừa rồi người bạn trai của em đã và o thăm em, một ngà y một đêm. Tôi như chết cả con tim, đau nhói và vật vã... Cũng nhờ đó mà tôi thấu hiểu được nỗi đau của em mỗi lần vợ con tôi về. Tôi thương em vô bờ bến, yêu em như dốc hết cả tình nà y cho em. Em đau khi biết tôi đau, tôi đau vì không biết phải là m gì để thoát khỏi tình trạng nà y. Chia tay em thì cả hai cùng đau nhưng rồi thời gian cũng sẽ là m cho ta nhẹ đi phần nà o nỗi đau, em đã nói với tôi như thế. Nhưng tôi sợ, sợ không thể đứng lên được sau nỗi đau, sợ em không hạnh phúc bên người ta, sợ người ta sẽ không tốt với em như tôi, sợ em không hạnh phúc. Em nói với tôi cha mẹ người ta đã xuống chơi nhà em rồi, cũng có thể coi như là đám hỏi. Tôi không hiểu nhưng thấy đau thắt ở trong tim... Em không dám nói vì sợ tôi buồn, em yêu tôi nhiều như thế? Tôi yêu em nhiều như thế tại sao chúng tôi lại như thế nà y? Em chịu nhiều áp lực từ gia đình, từ phía người ta và từ tôi. Biết em mệt mỏi và buồn rất nhiều tôi cà ng muốn được ở bên an ủi và động viên em.

Hậu Giang, nơi mà tôi chưa từng đến, đó là quê em. Tôi đã xin em cho tôi được một lần về quê em, một lần được nhìn những con sông con rạch của miền tây. Hẹn gặp nhé Hậu Giang, một ngà y nà o đó tôi sẽ đến.

Tôi và em, hai con người ở trong hoà n cảnh trái ngang, yêu và đau trong hà ng triệu người ở cái thà nh phố nà y. Phải là m sao để thoát khỏi tình trạng nà y?

Theo 24h
Reply With Quote

Reply

Thread Tools
Display Modes

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off

Forum Jump


All times are GMT -5. The time now is 04:32 AM.


Powered by vBulletin® Version 3.8.11
Copyright ©2000 - 2020, vBulletin Solutions Inc.