VuiLen.com ChitChat Music Book Contact
Hat Cho Nhau Nghe, Chit Chat, Choi Games
CLICK HERE
Hat Cho Nhau Nghe, Chit Chat, Choi Games
CLICK HERE



Go Back   Forum.vuilen.com > News and Magazines > Love and Mariage
forgot Password
Register

Love and Mariage Tình Yêu và Hôn nhân ........... Phụ nữ và xã hội .

Reply
 
Thread Tools Display Modes
  #1  
Old 08-01-2009, 03:28 AM
nhungchieumua
Guest
 
Posts: n/a
Ngà y chủ nhật dịu dà ng

Ngà y chủ nhật, các cơ quan công quyền đều nghỉ. Tất nhiên, là tòa án để giải quyết các vụ ly hôn cũng không xử và o ngà y nà y. Ngà y chủ nhật thường thì người ta chọn để tổ chức tiệc cưới. Mọi người đều hoan nghênh ngà y chủ nhật.
Như dì Hương là m việc ở nhà trẻ, dì bảo thích nhất là ngà y chủ nhật, vì không phải dậy thật sớm, đến nơi là m việc để đón con người ta. Dì Hương được cái dễ ngủ, dì có thể ngủ cả ngà y không cần ăn cơm.

Hay như Lan Hạ, cô bạn học chung ngà y xưa của tôi. Ra trường, cô là m kế toán cho một công ty. Cả tuần là m việc, Hạ luôn ôm mấy con số mà tính toán, nên ngà y chủ nhật, cô tắt điện thoại, hò hẹn với anh chà ng đẹp trai nà o đó ở một quán cà phê ngoại ô.

Còn rất nhiều ví dụ về ngà y chủ nhật. Nhưng tại sao tôi lại nhắc đến chuyện và o chủ nhật người ta không thể chia tay nhau? Bởi tôi cũng gặp anh và o ngà y chủ nhật.

Một ngà y chủ nhật buồn, vì mấy đứa bạn thân thiết đều bận rộn với kế hoạch riêng. Tôi hết ra lại và o trong căn nhà vắng tanh. Ba mẹ đi thăm mấy người bạn học cũ. Ngà y xưa, ba mẹ học cùng một lớp nên chung bạn bè. Cái thú về miền quê và o ngà y cuối tuần của ba mẹ cũng lạ. Ba bảo ở chỗ đó cây cỏ reo vui, không khí trong là nh, chẳng bù ở thà nh phố và o những ngà y cuối tuần chật ních khách du lịch, mất đi cái riêng tư của mình.

Còn cô em gái tên Hoà i nhỏ bé của tôi thì nũng nịu: “Chị Lan ơi, Tuấn rủ em đi câu cá dịp cuối tuần, vui lắm!”. Tôi thật buồn cười cho cô em mới 20 tuổi đầu, mà bà y đặt đi câu cá và o ngà y chủ nhật giống như mấy cụ về hưu. Anh chà ng Tuấn của nó chỉ nhỉnh hơn con nhỏ hai tuổi, lại là “tay sát cá”, mỗi lần tụi nó đi câu về thì cả nhà thế nà o cũng được một bữa no nê.

Có hôm, tôi nghi ngờ: “Hay là tụi mà y đi mua lại cá người khác câu để lấy lòng ba mẹ?”. Con nhỏ phản ứng ngay: “Vậy chị đi quen anh chà ng nà o biết câu cá đi, hay là chị đi câu thử với tụi em một bữa là biết liền”. Eo ơi, tôi chỉ mới hình dung giữa cánh đồng mênh mông nước, ngồi sụp bên bờ đê che nón lá tránh nắng, cầm cái cần câu mà đã không thể nà o chịu nổi, đà nh từ chối nhỏ Hoà i.

Chủ nhật cứ quanh quẩn với những chuyện không đâu, tôi bỗng nảy kế hoạch lên thư viện. Không phải tôi thích tới thư viện để ngồi lặng lẽ lật những trang sách trước mặt. Chẳng qua là trên tờ báo có giới thiệu về buổi nói chuyện của một vị Tiến sĩ tâm lý học về vấn đề giới tính. Tôi thấy chẳng nên lãng phí ngà y chủ nhật tươi hồng của mình thêm nữa. Vậy là tôi sửa soạn đi.

Tôi tìm một chiếc ghế gần cửa sổ trong phòng họp không đông người lắm. Trên bục, vị Tiến sĩ tâm lý đang nói về chuyện yêu đương giữa con người với con người. Ông giải thích về thần giao cách cảm, về sự ham muốn giữa nam và nữ. Nghĩa là ông dẫn chứng từ thời cổ đại, khi con người bắt đầu biết dùng lửa, biết dùng da thú hoặc vỏ cây để che thân thể cho đến thời bùng nổ Internet toà n cầu. Cuối cùng, ông kết luận là giữa người nam và nữ đều có sức hút nhất định với nhau. Trời ơi, chuyện đó có gì mới mẻ đâu, xưa như... trái đất rồi.

Ông Tiến sĩ nói về tâm lý trong ngà y chủ nhật giống như tiếng một bản nhạc dịu dà ng rớt từng thanh âm nhẹ, gió bên ngoà i thoảng len và o khiến tôi thấy buồn ngủ, và tôi đã gục đầu lên bà n ngủ lúc nà o không hay. Lạ cho giấc ngủ trong ngà y chủ nhật. Tôi thức dậy thì buổi nói chuyện đã kết thúc, chỉ còn trước mặt một chà ng trai ngồi nhìn tôi chăm chú như đang canh cho tôi ngủ, như thể sợ tôi bị giật mình vì ai đó phá vỡ giấc ngủ say.

Tôi bắt gặp ánh mắt anh, chạm và o nụ cười của anh lần đầu như thế. Tình cảm lạ lùng và bất ngờ của ngà y chủ nhật khiến tôi đỏ mặt. Anh nói chậm rãi : “Tôi chưa từng thấy ai ngủ say như vậy trong ngà y chủ nhật ở thư viện cả”. Tôi vội vã đứng dậy. Trời ơi, tại sao tôi lại bối rối trước mặt anh chà ng chưa quen biết đang nhìn tôi ngủ thế nà y: “Tại sao anh không đánh thức tôi dậy?”.

Anh cười: “Vì tôi rất ghét ai phá giấc ngủ của mình”.

Tôi hỏi lại: “Anh là m ở thư viện nà y à ?”.

Anh lại cười: “Không, ba tôi mới là m ở thư viện. Đáng lẽ ông đóng cửa về rồi, nhưng thấy cô còn đang ngủ nên ba gọi điện bảo tôi tới trực cho cô ngủ. Ba tôi bảo cô ngủ đẹp như một nà ng tiên, vậy là tôi ngồi đợi cô thức dậy. Vì cô, tôi đã trễ hẹn với bạn gái rồi”. Tôi bối rối: “Em xin lỗi”. Anh cười như tỏa nắng: “Tôi đùa đó”.

Đó là lần duy nhất tôi ngủ ở thư viện. Đó cũng là lần thượng đế đem anh đến cho tôi. Bởi trong dòng đời bề bộn và đôi khi lắm hồ nghi nà y, tôi đã gặp bao nhiêu người con trai, nhưng tất cả đều giống như một trang sách đã đọc xong, trôi tuột qua. Chưa có ai đợi tôi thức dậy để đóng cửa thư viện cả.

Chỉ có Liêm. Liêm không đẹp như một diễn viên điện ảnh, anh có nước da ngăm đen, nụ cười sảng khoái và biết lắng nghe tôi nói. Buổi chiều hôm đó, tôi và anh tập hẹn hò. Tôi tự nhủ, tại sao lại vội và ng hẹn hò với người mình mới gặp lần đầu như thế? Phải dăm ba bận chối từ, phải xem xét. Nhưng vì khi hai đứa chạm mắt và o nhau, tôi hiểu rằng tôi và anh ngay tức khắc đã phải lòng nhau.

Ngà y chủ nhật của tôi từ khi có Liêm đã hoà n toà n khác. Bạn bè bảo: “Mà y thật khéo chọn, người ta có bạn trai để chủ nhật hẹn hò, còn mà y thì đến ngà y chủ nhật lại chui và o thư viện”. Tôi chỉ mỉm cười không nói gì. Bởi vì ngà y chủ nhật, Liêm đến thư viện phụ giúp ba. Chủ nhật, tôi nhớ anh lại lên thư viện. Tôi phụ anh xếp lại các cuốn sách khách trả, tôi chạy đi mua ổ bánh mì và hai đứa dà nh chút thời giờ rảnh rỗi còn lại loanh quanh xuống phố.

Cho đến một hôm, tôi không tìm thấy anh. Anh biến mất như thể đã “bốc hơi” khỏi cuộc đời nà y. Thư viện ngà y chủ nhật đóng cửa, ba anh bảo chẳng biết anh đi đâu và điện thoại của anh cũng khóa máy. Tôi đã như phát điên khi mất liên lạc với anh.

Và i ngà y trôi qua dà i như cả thế kỷ, dẫu rằng có vạn ngà y trước đó, tôi chưa hề biết rằng anh có mặt trên thế gian nà y. Mỗi lần điện thoại có tin nhắn, có cuộc gọi là tôi vội và ng vồ lấy máy, song đầu dây bên kia không phải là anh, những tin nhắn cũng không phải là từ anh gửi. Tôi bỗng hoảng hốt khi nghĩ rằng, anh đã quyết định chia tay mà không để lại lời nà o.

Những bông hồng rải đều trước thềm nhà và o buổi sáng, khi tôi mở cửa, tựa như trong một câu chuyện cổ tích nà o đó. Tôi quên rằng, đã có lần nói với anh: “Em thích hoa hồng do chính tay người yêu em hái trộm, rải đầy trước nhà trong ngà y sinh nhật em”. Anh cũng vui vẻ bảo tôi: “Nếu anh biến mất, em sẽ quên anh ngay phải không?”.

Anh ngồi trước thềm nhà tôi tự bao giờ, chăm chú nhìn những đóa hoa hồng rải đầy trước mắt. Thì ra, anh mất tích ba ngà y là để hái cho tôi những bông hồng tươi thắm, vì hôm nay là sinh nhật tôi. Tôi à o tới, ôm anh...
Reply With Quote

Reply

Bookmarks

Thread Tools
Display Modes

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off

Forum Jump


All times are GMT -5. The time now is 12:33 AM.


Powered by vBulletin® Version 3.8.11
Copyright ©2000 - 2019, vBulletin Solutions Inc.